Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341832
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1832 lượt.
dùng sức nắm lấy bả vai tôi, dùng sức rất mạnh, giống như muốn bóp nát t
“Nếu em không yêu anh, em sẽ vì anh sinh con sao!? Em—Đồng Tử Y— sẽ không sinh con cho người đàn ông mình không yêu!” Tôi dùng sức đẩy anh ra, áp lực bi thương toàn bộ bộc phát. “Anh dựa vào cái gì mà chỉ trích em? Vì sao không tự trách mình phản bội, khinh thường em!? Anh tôn trọng qua cuộc hôn nhân này sao? Nếu anh có tôn trọng, như vậy mời anh hãy vỗ ngực lớn tiếng nói cho em biết… ngày đó anh cùng với Tống Nhiếp Thần không có lên giường đi!”
Trong đôi mắt của Bắc Bắc lý trí từng chút từng chút một quay về. Anh im lặng nhìn tôi đau đớn, nhìn tôi điên cuồng.
Khi Bắc Bắc bình tĩnh lại, cuối cùng anh mở miệng, tro tàn một mảnh. “Đúng, ngày đó anh cùng với cậu ta lên giường, đó là vì anh cùng cậu ta thỏa thuận, từ nay về sau cậu ta sẽ không tiếp tục quấy rầy anh nữa…”
Tôi không tin! Hẳn phải là từ nay hai người quang minh chánh đại ở cùng một chỗ chứ!?
Bây giờ, họ ngay cả một chút tin tưởng nhau cũng đã không còn….
“Anh sẽ trở về nhà này, từ nay về sau, trong mắt anh, trong lòng anh, chỉ có em…cho nên….”
Khóe môi tôi giơ lên, thành một nụ cười lạnh lẽo…..
Bắc Bắc bình tĩnh nhìn tôi, chậm rãi mở miệng. “Nếu em muốn anh nói, thì anh muốn nói, em phá bỏ cái thai đó đi!”
Tôi trừng lớn mắt, khó có thể tin tưởng được bản thân mình rốt cuộc là nghe được cái gì…
“Anh….Anh nói nghe lại lần nữa xem?” Giọng của của tôi run lên. Không thể nào, không thể nào!. Bắc Bắc của tôi, tâm địa thiện lương…nhất định là tôi nghe lầm!
Sắc mặt Bắc Bắc không thay đổi nói. “Mỗi một đứa bé sinh ra đều là thiên sứ, là kết tinh của tình yêu, anh không cần đứa bé này! Giữ lại nó, trong lòng chúng ta mãi mãi có một cây gai không thể nhổ ra được. Bởi vì, nó không mang ý nghĩa của tình yêu, tin tưởng, ấm áp, mà là lường gạt, phản bội, lạnh lẽo!”
Tôi nhìn anh chằm chằm, vẻ mặt anh thật nghiêm túc, ngưng trọng, tôi nhìn kỹ mới hoảng hốt phát hiện, Bắc Bắc không phải tức giận, không phải hành động theo cảm tính. Anh thật sự…. thật sự… thật sự không muốn đứa con này!
“Bắc…Bắc…. nó… nó là con của chúng ta……Em sẽ quên hết tất cả! Em cam đoan, Bắc Bắc, đừng như vậy!...Em muốn nó, em thật muốn nó mà! Đôi mắt nó sẽ giống anh, nó là con chúng ta!” Hai tay tôi run rẩy níu lấy tay áo anh….
“Phá bỏ nó!” Bắc Bắc lạnh lùng đẩy hai tay của tôi, dùng ngữ khí không hề lay chuyển nói. “Bất cứ chuyện gì anh đều có thể nhân nhượng em, nhưng cái thai này...không thể!”
Lần đầu tiên, Bắc Bắc dùng ngữ khí lạnh như đá nói với tôi, dùng ánh mắt quyết liệt nhìn tôi…
“Anh sẽ giúp em tìm chỗ thủ thuật.” Nói xong, Bắc Bắc không chút do dự đi thẳng ra ngoài cửa.
Bắc Bắc quyết liệt như vậy, lạnh lùng như vậy, xa lạ đáng sợ…. Tôi mở to đôi mắt thất thần ngã xuống sàn nhà.
Bình hoa hồng lãng mạn trên bàn đùa cợt khi chứng kiến tất cả cảnh này…..
Rời đi
“Anh có thể không thích em, nhưng xin anh, đừng làm tổn thương con của em….” Là tiếng ai cầu xin, không ngừng vang lên ở bên tai tôi.
Tôi tỉnh dậy trong đầm đìa mồ hôi……Vì sao lại nằm mơ thấy giấc mơ này nữa rồi?
Hiện tại tôi cùng anh đã là hai người trên hai đường xích đạo, một kẻ ở hướng nam, một người ở hướng bắc.
Tôi ôm bụng dưới*, cứ mỗi lần tôi đến kì nguyệt sự, cơ thể lại bắt đầu đau đớn, từ đầu đến chân đều đau, toát cả mồ hôi lạnh. (*nguyên bản : hạ phúc)
Tin mới, như thế nào lại nhạy bén như vậy!
“Đêm nay thế nào rồi?”
Khủng khiếp, trên bàn ăn một chút lễ nghi đều không có, hơn nữa còn cố ý động chân động tay, không hợp khẩu vị…
“Tiểu Đồng, mình sắp kết hôn!”
Đại Đồng đề cập đến suy nghĩ của mình, ảnh của bạn trai cũng không hé ra cho tôi xem một chút!
“Mình mặc kệ! Cậu phải về làm phù dâu cho mình nha!”
Có thể nào quà đến mà người không đến?
“Đừng nghĩ một món quà tùy tiện qua loa nha! Cậu không quay về, mình sẽ trở mặt đó!” Á, cô ấy là con giun trong bụng tôi sao?
Có luật đó nữa sao? Luật rẽ trái hay rẽ phải? Trong lòng tôi thầm cười trộm….
“Không cho cười trộm!” Tôi càng thêm hoài nghi! Đại Đồng đang theo dõi tôi…!
“Bọn mình đã bốn năm chưa gặp nhau rồi, mình kết hôn, cậu nhất định phải về!” Bốn năm không gặp? Tôi dường như cảm thấy mỗi ngày đều gặp qua cô ấy, tôi chỉ thay đổi kiểu tóc mới, cô ấy cũng biết, ý nghĩ bốn năm không gặp cũng thật hoàn hảo nha!
“Nếu cậu không quay về, mai mốt lấy chồng ở Hàn Quốc, đừng mơ tưởng mình bay qua đó!” Nghe đi, đây là giọng điệu uy hiếp của bạn bè đấy!
“Mình sẽ cân nhắc.” Biết rằng Đại Đồng không nghe được, nhưng tôi khẽ nhếch môi cười, nói cùng tôi ấy!
......
Nhấn nghe tin thứ hai….
“Lại chạy đi đâu?” Tiếng nói ngang ngược, có tính độc chiếm mạnh mẽ vang lên “Vì sao tắt máy di động? Không phải tôi đã nói em phải mở máy 24 giờ sao?”
Tôi trợn tròn hai mắt, nghe thôi mà đã rơi mất dục vọng rồi…..
“Đừng có nói với tôi là em lại chạy đi xem mắt nha! Lần này đại diện công ty nào thay em giới thiệu? Em không nói cho t