Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341834

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1834 lượt.

ôi biết cũng không sao, vì tự tôi sẽ điều tra ra!” Tiếng nói âm trầm cứng ngắc vang tiếp. “Đồng Tử Y, em nhất định là người phụ nữ của Y Đằng Diệu tôi! Em trốn cũng trốn không thoát tôi đâu!”
Chỉ cần gương mặt đẹp như thần tiên của anh ta nổi lên trong óc tôi thôi, tôi cũng đã rùng mình. Anh ta…..thật sự là một kẻ làm cho người ta chán ghét mà!
Đàn ông Nhật Bản thật độc tài, đàn ông Hàn Quốc thật hung hãn. Cho nên, tên con lai Nhật Hàn này quả thật ngang như cua!
Tôi trực tiếp nhấn lên nút chấm dứt các cuộc gọi nhỡ, không muốn nghe “bá vương long” nói thêm điều gì.
......
Ôm trong tay ấm trà, tôi đi về phía giường ngủ…
Ngày mai là ngày đầu tiên của kì nguyện sự, tôi chuẩn bị tiếp tục ngủ thêm, tắt điện thoại, cho dù buổi sáng ngày mai cửa phòng có bị cái tên “Bá vương long” đập phá, quyết cũng không mở cửa, làm như mình không ở nhà!
Nhìn ra cửa sổ, mưa phùn mông lung, trong lúc vô tình nhìn thấy dưới lầu cách đó không xa, có một chiếc xe màu đen xa lạ dừng ở đó….Chiếc xe này đã đi theo tôi mấy ngày qua..
Mặc kệ ! Núi này cao, có núi khác cao hơn… Nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình, tiếp tục đi về phía giường, đi đến một nửa, tôi dừng bước lại…..
Tôi ở trong căn phòng cũ kiểu cổ xưa, mưa dầm quá lâu ngày làm toàn bộ căn phòng có mùi hôi khó chịu.
Tôi lại là một tôi gái lười biếng đạt tiêu chuẩn nha, có thể ngồi tuyệt đối không đứng, có thể nằm tuyệt đối không ngồi, tôi không thường quét dọn, ở một mình, lại càng không vì ai mà dọn dẹp nhà sạch sẽ, thoải mái. Cho nên, trong nhà một đám côn trùng có cánh lượn qua lư lại, nếu đây không phải là phòng ở, bất quá rất giống như thiên nhiên bên ngoài.
“Đồng Tử Y, tôi có thể dùng vàng xây nhà, có thể dùng kim cương rực rỡ trải quanh em, có thể dùng rượu ngon ngọc quý, gấm vóc tơ lụa nuôi dưỡng em.” ((*_*))
Nhưng Y Đằng Diệu chưa bao giờ hiểu được, điều tôi muốn chỉ là đôi bàn tay có thể cho tôi hạnh phúc….Cho nên, anh ta không phải khẩu vị của tôi.
Tôi ngồi xổm trên sàn nhà, trừng mắt nhìn những tấm mạng nhện giăng ngang dọc cuốn lấy con côn trùng, nó đau khổ giãy dụa, muốn bay lên mà vô lực
......
Bốn năm trước….
“Y Y, chúng ta đừng tranh chấp nữa….” Vẻ mặt của Bắc Bắc thật mệt mỏi, thật bất đắc dĩ…..
Cái nhà này, ngày này qua ngày khác tranh chấp, áp lực thật đáng sợ.
“Anh nghĩ em muốn cùng anh cãi nhau sao?!...Em muốn đứa con này, em muốn nó….” Khi đó tôi có bao nhiêu tình thương của người mẹ? Tôi muốn bảo vệ đứa con hay là muốn bảo vệ tình yêu của mình?
“Anh không cần đứa con này! Anh không muốn lặp lại những lời đó nữa!....”
Ngữ khí và thái độ của Bắc Bắc cố chấp, cường ngạnh đến không có một đường sống mà thương lượng. Mấy ngày này, cha mẹ anh lui tới, mẹ anh khóc lóc, cha anh khiển trách, tôi đau lòng….vẫn không làm anh mảy may dao động….
Anh hoàn toàn, kiên quyết không cần đứa con này. Bởi vì, đứa bé không phải làt tinh của tình yêu…
“Đi thôi, anh đã giúp em hẹn với bác sĩ gây tê và bác sĩ phụ khoa tốt rồi.” Bắc Bắc đưa tay về phía tôi…
Trước kia tôi từng thật vui sướng đưa tay mình về phía bàn tay đó, nhưng bây giờ nó không hề là hạnh phúc nữa…
“Tại sao em vĩnh viễn phải nghe anh? Tại sao anh muốn giết chết con của em?” Bị cự tuyệt tình thương mẫu tử, tôi rống giận hét to với anh .
“Y Y, đừng náo loạn.” Bắc Bắc đi đến gần tôi, giọng của anh bất đắc dĩ, tựa như tôi là một đứa bé chỉ vì không có kẹo ăn mà làm ồn ào.
Trái tim đã như tro tàn, ý cũng đã lạnh….
Tôi thừa lúc anh không đề ý, dùng sức đẩy ngã anh, nghiêng ngả chạy ra khỏi nhà…..
......
Bắc Bắc ở phía sau lo lắng đuổi theo, không ngừng quát to tên của tôi......
Khi chạy đến lầu ba, tôi bị vướng chân vào một thùng rác……Bụng nhói lên một cơn đau, dưới hạ thân trào ra một dòng dịch lỏng chảy trên đùi của tôi…Từng giọt, từng giọt máu nhỏ, xuống rơi trên mặt đất…..
Trước mắt của tôi một mảng máu đỏ….tôi chỉ nhớ chính mình đang cười, ngồi dưới đất cười to, cười đến khan cổ họng…cười đến đau cả ngực.
Sau đó, nhìn người đuổi theo tôi đã cứng lại như hóa thạch nói. “Trầm Dịch Bắc, chúc mừng anh….đã thỏa mãn mong muốn…”
......
Trên đường đi vào bệnh viện, tôi tự mình đi vào. Tôi chống đối người đàn ông kia quyết liệt…
Bắc Bắc lo lắng, bối rối…. tất cả rơi vào trong mắt tôi, nhưng tất cả đều là một bộ dạng đáng buồn cười…
Vì thế, tôi kiêu ngạo nhìn anh nói. “Trầm Dịch Bắc, xin anh biến mất trong mắt của tôi đi, thà tôi mất máu đến chết, cũng không nguyện ý thấy mặt anh!”
......
Chuyện sảy thai đã không thể tránh khỏi, còn lại chính là đem cái sinh mệnh chưa kịp thành hình là phôi thai lấy ra….Dưới tác dụng của thuốc gây tê, thủ thuật tuyệt đối không đau, ngay cả trái tim tôi, cũng đã không còn đau đớn nữa….
Bắc Bắc vẫn đứng canh ngoài cửa….
Cửa phòng thủ thuật mở ra……
Rất kỳ quái, hẳn phải là đau xót muốn chết, nhưng tôi một giọt nước mắt đều không rơi ra được..Thật sự bắt đầu miễn dịch đối với đau lòng ư? Tôi nghĩ, là thất vọng đã chạy đến điểm cuối cùng rồi….
Ngày thứ ba, tôi nói với nữ y tá,


XtGem Forum catalog