Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342020

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2020 lượt.

làm những việc gì đối với người bên cạnh tôi, tôi không muốn truy cứu mà cũng biết mình đấu không lại anh. Nhưng nếu anh dám đụng đến Trầm Dịch Bắc, thì cho dù có xuống địa ngục làm quỷ tôi cũng sẽ không buông tha cho anh. Nếu anh làm bị thương anh ấy một bàn tay, tôi sẽ chém đứt hai tay của mình. Nếu anh dám huỷ đi tướng mạo của anh ấy, tôi lập tức lấy axit để rửa mặt, nếu anh giết anh ấy…đừng lo lắng, tôi lập tức cho anh thấy thi thể của tôi… Tôi nói được thì tôi sẽ làm được!!”
Một con thỏ trong lúc nóng nảy tức giận cũng sẽ cắn người, mà tôi giờ như một con tiểu bạch thỏ không để ý đến sống chết nhào vào con sư tử ở trước mặt.
Y Đằng Diệu nhìn tôi chằm chằm, trong ánh mắt lộ ra vẻ lo lắng càng lúc càng đậm. Bầu không khí chỉ có hai chúng tôi trừng mắt nhìn nhau, một hồi lâu sau anh ta mới cắn răng nói. “Đồng Tử Y, nếu tôi muốn làm hại một người, tôi có cần phải dùng những cách ngu xuẩn như vậy sao? Tôi chỉ cần tuỳ tuỳ tiện tiện xếp đặt một số sự cố trong lúc chữa bệnh là có thể hủy diệt anh ta rồi!”
“Huỷ đi, cứ việc huỷ diệt đi!” Ánh mắt của tôi thật hung ác, bởi vì muốn quyết tâm bảo vệ một người, mà không ngại huỷ diệt cả thế giới. “Trong lòng mỗi người chúng ta đều có một người mà dù chết cũng muốn bảo vệ, và Trầm Dịch Bắc chính là người mà Đồng Tử Y tôi muốn dùng cả sinh mạng này để bảo vệ!” Tôi cầm lấy cái gạt tàn thuốc trên bàn, dùng hết sức lực đập xuống một cái, ngay lập tức những mảnh thuỷ tinh vỡ ra tung tóe ra khắp nơi, tôi hung hãn nói tiếp với Y Đằng Diệu. “Nếu anh động đến anh ấy, anh cũng xong đời rồi! Tôi —Đồng Tử Y không để cho anh sống yên lành đâu.”
Tôi bị chọc cho tức chết!
“Sắp hết giờ làm việc rồi, bây giờ em mau đi chơi với người thế thân của em đi.” Anh ta nhếch miệng cười lạnh, cử chỉ của anh ta quả thật muốn làm cho người ta nhào vào đấm đá.
“Thôi Hải Kỳ không phải là người thế thân!” Tôi thật sự muốn xé nát anh ta!
Không muốn tranh cãi vô nghĩa với anh ta nữa, tôi xoay người chuẩn bị đẩy cửa đi ra thì phía sau vang lên một câu hỏi lành lạnh. “Chắc là tính cách của anh ta tương đồng phải không?”
Tôi hít một hơi sâu thật muốn hét lớn ra tiếng!
Muốn đánh anh ta cũng không đánh được, nên tôi kiên quyết mở cửa bước ra ngoài thì phía sau truyền đến một tiếng nói sâu kín, mang theo cô đơn. “Đồng Tử Y, bởi vì tôi không có ánh mắt giống Trầm Dịch Bắc, không có cái má lún đồng tiền giống Trầm Dịch Bắc, không có ngón tay thon dài giống Trầm Dịch Bắc…. cho nên chúng ta nhất định không thể đến được với nhau sao.......?” ((&_&))
Giọng nói chứa nỗi cô đơn sâu sắc làm cho tôi chấn động, trong nháy mắt tôi cảm thấy thứ mình vừa nghe được chỉ là tiếng hư ảo mà thôi.
“Càng tiếp cận sự thật của chân tướng, cảm giác càng lạnh lẽo.”
Cánh cửa lẳng lặng vang lên một tiếng “Ầm”, rồi cả tiếng nói như hư ảo cô đơn kia cũng bị nhốt lại trong phòng.
♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂
Tôi cùng Nhược Hàm đứng tâm sự trước cửa của công ty.
“Nhược Hàm, chị không sao chứ?” Tôi vỗ vỗ đầu nhè nhẹ, không muốn nghĩ nhiều tới chuyện phiền lòng.
“Không có sao cả, chị tốt lắm.” Cô ấy không chút do dự trả lời, trong giọng nói lộ ra kiên cường.
“Có cần từ chức không? Y Đằng Diệu sẽ ở lại Trung Quốc không lâu đâu, nghe nói Hàn Thiếu Nghệ nhận quản lý nghiệp vụ của công ty.” Đè nén sự phiền muộn của mình, tôi chỉ lo lắng cho Nhược Hàm thôi. Trải qua ngày hôm nay, tôi có cảm giác Y Đằng Diệu cũng không đụng đến Hải Kỳ và Bắc Bắc nữa.
“Tại sao lại từ chức? Đã đổi ông chủ mới, tiền lương mỗi người chúng ta đều tăng thêm 10%, và còn được hưởng thụ phúc lợi đầu tư bên ngoài xí nghiệp nữa. Chị không nghĩ sẽ đổi công việc.” Giọng nói của Nhược Hàm nhẹ nhàng, dĩ nhiên cô ấy nghĩ đây là những điều kiện tốt.
“Không sợ à?......”
“Chị sợ cái gì chứ?” Khi Nhược Hàm không có say rượu thì bề ngoài nhìn nhu nhược, nhưng thật sự bên trong là một người cứng cỏi.
“Đúng vậy! Em cũng không có gì để sợ!” Tôi ôm lấy cô ấy, cười đùa. “Chị Nhược Hàm truyền thêm sức mạnh cho em nha!”
“Y Y, tối nay chị sẽ lên mạng đặt mua hai cái thiết bị xung điện để phòng thân. Nếu xảy ra tình huống như hôm nay, chúng ta cứ dí vào người anh ta một cái!” Nhược Hàm vẫn canh cánh trong lòng chuyện tôi bị Y Đằng Diệu kéo vào văn phòng.
“À đúng rồi, chị Nhược Hàm này, chuyện hôm nay đừng nói cho anh trai của em và Hải Kỳ biết nhé.” Tôi nhanh miệng dặn dò cô ấy.
Cô ấy kì quái hỏi. “Chị biết không thể nói cho Dịch Bắc, nhưng tại sao không thể nói cho anh trai chị biết?”
“Bởi vì…..” Tôi vừa định trả lời cô ấy thì một chiếc xe Audi màu bạc đã đến gần.
Một tiếng “Kít” vang lên, kính xe kéo xuống rồi hé ra một khuôn mặt tuấn tú mang theo nụ cười ấm áp nói. “Y Y, lên xe đi.”
Cả người tôi yên lặng bất động, tôi không có cách nào tiếp tục nói chuyện phiếm cùng Nhược Hàm.
Tôi tham lam nhìn vào khuôn mặt, ánh mắt dịu dàng của anh mà đã thật lâu rồi không được nhìn thấy.
Anh cười nhẹ nhìn tôi thật lâu, trên mặt anh cũng hàm chứa rất nhiều quyến luyến nhớ nhung g


Polly po-cket