Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342014
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.
iống như tôi.
Một phần sự quyến luyến nhớ nhung ấy làm cho tôi có chút giận dỗi nho nhỏ. Anh thật là một kẻ bạo hoại…quá bại hoại….nói đi chỉ có 10 ngày, kết quả là đi đúng một tháng! ((*_*))
“Về khi nào? Tại sao không để em ra sân bay đón anh?” Tôi không hề động đậy, làm mặt nghiêm nghị một chút nhưng thật ra tôi rất muốn… rất muốn nhào vào vòng tay ôm ấp của anh, hung hăng đánh anh vài cái trước ngực.
Bởi vì trong một tháng qua, nhớ thương đã hung hãn tra tấn tôi.
Anh cười ngọt ngào không có trả lời, chỉ là vẫn chăm chú nhìn vào đôi mắt tôi như muốn nói. “Em nhớ anh sao? Còn anh rất nhớ em…..”
Mở cửa xe ra, một làn gió nhẹ lướt qua mang theo mùi thơm sữa tắm thoang thoảng từ người anh đi tới mũi tôi. Không cần nhìn cũng có thể nhận ra trên tóc anh còn hơi ướt, chứng tỏ anh chỉ chạy về nhà tắm rửa xong là lập tức đến đây.
“Vào xe đi.” Anh có chút nóng vội, thúc giục tôi.
Tôi mở hẳn cửa xe ra, đang muốn đi vào thì phía sau một tiếng còi ô tô khác vang lên. Tôi quay đầu lại thì nhìn thấy một chiếc BMW màu đen, lòng của tôi cả kinh….tôi hình như đã quên mất…..
Nhược Hàm mỉm cười rồi đi qua đó.
Hải Kỳ xuống xe nhìn tôi cười ấm áp, nụ cười như vậy làm tôi cảm thấy áy náy không ngừng.
Bạn trai lần này lại có điểm nào giống Trầm Dịch Bắc?
Chắc là tính cách tương đồng phải không?.. Lời của Y Đằng Diệu nói không ngừng xoay quanh tai tôi.
Vòng tay ôm ấp dưới ánh đèn đường…..người đó nói cho tôi biết, thật tình yêu một người đàn ông không phải là phạm tội…
KHÔNG!!!
Cho dù cá tính của Hải Kỳ và anh có nhiều khía cạnh tương đồng, cũng trầm ổn, cũng giọng nói nhẹ nhàng, cũng thiện lương. Cho dù sự dịu dàng, bao dung của Hải Kỳ và anh cũng thật tương đồng …. Nhưng khác nhau mà, thật sự khác nhau mà….. bởi vì Bắc Bắc đã nằm yên trong ký ức, còn ân thật trước mắt tôi.
Vì vậy tôi không cần người thế thân!
......
Rất nhanh sau đó, Hải Kỳ nhẹ nhàng ôm lấy bả vai của Nhược Hàm đi đến bên chúng tôi.
“Dịch Bắc, đổi người nhé, được không?” Ngay sau đó, Hải Kỳ đã mở cửa xe ra.
Tôi cứng người lại.
Bắc Bắc cũng sửng sốt. “Chúng ta….bốn người cùng nhau đi xem phim…. Hải Kỳ….. em ngồi xe của anh ấy.” Khi tôi giải thích xong, nửa ngày sau anh mới hiểu ra ý của Hải Kỳ.
Trong lúc Nhược Hàm đang dở khóc dở cười nở nụ cười gượng ép, thì tôi cũng từ từ hiểu được tại sao Hải Kỳ đưa ra đề nghị muốn bốn người cùng nhau đi xem phim.
“Anh chưa từng thấy qua cặp đôi nào xứng đôi hơn hai người đó.” Tôi nhớ rõ, Hải Kỳ đã từng nói như vậy.
Bắc Bắc cũng không phải khờ, anh rất nhanh đọc hiểu được ý của Hải Kỳ, dĩ nhiên đây cũng không phải là lần đầu.
Anh liếc tôi một cái thật sâu, không phát hiện được cảm xúc phức tạp gì trong mắt của tôi…vì thế ánh mắt của anh càng thêm sâu thẳm hơn.
“Nhược Hàm, lên xe đi.” Anh xuống xe, lịch sự vì Nhược Hàm mà mở cửa bên trái của tay lái.
Đây là sự khác nhau giữa tôi và Nhược Hàm, anh rất ít khi vì tôi mà mở cửa xe và trong lúc đó chúng tôi cũng không làm thêm những cử chỉ khách sáo này.
Nhược Hàm mất tự nhiên ngồi vào xe, trong khi Hải Kỳ cười cười, vỗ vỗ bả vai tôi nói. “Y Y, chúng ta cũng đi thôi.”
Tôi đi theo bước chân của Hải Kỳ, mang theo tâm trạng thật nặng nề.
Ngồi vào trong xe, Hải Kỳ giúp tôi cài dây an toàn. Tôi ngước mắt lên vẫn nhìn thấy Bắc Bắc đứng trên đám cỏ xanh nhìn sâu vào tôi.
Trong mắt anh chứa nhiều phức tạp và sự tổn thương…Tôi định mở miệng muốn giải thích cùng anh. Tôi muốn nói cho anh biết, tôi không có tham dự vào ý tưởng tác hợp cho anh và Nhược Hàm….
Nhưng tôi biết bây giờ không phải lúc thích hợp cho những lời giải thích.
Quan hệ tay ba [hạ'>
Dọc theo đường đi, tôi im lặng khác thường làm cho Hải Kỳ chú ý tới.
“Có phải cảm thấy anh làm vậy có hơi quá đáng?” Hải Kỳ cười cười, đánh vỡ bầu không khí trầm mặc.
“Không có….chỉ là cảm thấy có cần thiết phải làm vậy không? Bọn họ sau này gặp mặt nhau có thấy xấu hổ không?” Tôi chỉ ăn ngay nói thật
“Y Y, em sẽ mãi mãi không hiểu được tâm tình của người làm anh trai đâu. Người làm anh trai hy vọng có thể đem em gái của mình giao cho một người mà mình tin tưởng. Khi bọn họ mới 18 tuổi, lúc ấy Dịch Bắc thường đến nhà anh chơi, mọi người trong nhà anh ai cũng thích cậu ấy cả. Ngay cả anh thỉnh thoảng mới về nhà, ít khi tiếp xúc vói cậu ấy mà cũng rất thích nữa. Anh và cha anh vẫn trông ngóng hai người họ có thể thành một đôi, cho nên lúc nghe nói bọn họ kết giao với nhau, hai cha con anh đều rất vui mừng. Cha anh còn nói thẳng rằng, bây giờ còn là sinh viên nhưng vẫn có thể kết hôn, ông không ngại đem con gái gả sớm ra ngoài. Chỉ là không ngờ lại xảy ra chuyện…..”
“Vậy tình yêu đâu, hạnh phúc đâu?” Tôi nhịn không được lên tiếng hỏi.
“Chia xẻ và cảm thông chính là hạnh phúc. Về tình yêu, nếu có hạnh phúc thì tình yêu đâu có cách xa? Tình yêu có thể bồi dưỡng từ trong hạnh phúc.” Hải Kỳ nói ra ý nghĩa sâu xa.
Tôi im lặng, thật ra trong một trình độ nhận biết nào