Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1883 lượt.
lẽ ở trong lòng tôi, nó như một giấc mơ yên ổn và
“Đêm qua em uống thật say.” Rốt cuộc Hải Kỳ cũng mỉm cười nhẹ nhàng nói tiếp. “Nhưng anh không có say, cho nên cầu hôn với em là sự thật.”
“Á!” Tôi mở miệng thật lớn, một cử chỉ phản ứng quá bất ngờ.
“Chờ em hoàn toàn tỉnh rượu, hiểu rõ rồi thì cho anh một câu trả lời thuyết phục nhé.” Anh nhún nhún vai, kiên trì chờ câu trả lời tỉnh táo của tôi.
“Vâng!” Tôi cúi đầu, cầm lấy cái thìa khuấy vào chén cháo trong tâm trạng rối loạn. Quả thật tôi sợ hãi mình không thể mang lại hạnh phúc cho anh.
Bầu không khí đang trầm mặc thì tiếng chuông điện thoại của Hải Kỳ vang lên, vừa mới nhấn nút trả lời thì đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng nói lo lắng của Nhược Hàm. “Anh trai à, anh đi đâu vậy?”
Điện thoại của Hải Kỳ phát ra tiếng động lớn, mà trong phòng khách sạn lại rất im lặng, cho nên hai người đối thoại với nhau tôi đều nghe rõ.
“Anh ở khách sạn XX, đang chuẩn bị đi về nhà.”
“Khách sạn XX? Anh ở cùng với Y Y?” Đầu dây bên kia truyền tới tiếng kêu kinh hãi, rồi tiếng Nhược Ham gọi tên của Bắc Bắc.
Hải Kỳ im lặng không có phủ nhận.
Đầu dây bên kia vọng đến tiếng nói Nhược Hàm lầu đầu tiên mất bình tĩnh. “Anh trai! Hai người làm sao có thể…..! Đêm qua Dịch Bắc tìm Y Y gấp đến độ sắp điên rồi, em chưa bao giờ thấy anh ấy như vậy! Anh trai à, anh mau về đi, nửa đêm hôm qua cha và mẹ nhỏ ở bên Pháp mới trở về. Còn Dịch Bắc đã lại nhà chúng ta lật cửa từng phòng từng phòng một tìm người. Cha đang tức giận anh lắm, anh nên cẩn thận một chút đi….”
Hải Kỳ cúp điện thoại và nhìn tôi đăm chiêu.
Bắc Bắc đến nhà của anh tìm người? Đây là phong cách làm việc của Bắc Bắc sao? Nếu nói là Y Đằng Diệu thì tôi còn có thể tin tưởng một chút.
“Em về nhà trước đi, anh cũng phải về nhà xem sao đã.” Hải Kỳ lập tức ra quyết định thật nhanh.
“Em và anh cùng đi về nhà anh thử xem.” Tôi không chút do dự muốn đi theo anh.
“Không! Em về nhà trước đi.” Anh kiên trì lập lại.
“Không cần!” Tính quật cường của tôi trỗi dậy.
“Em về nhà trước đi.” Không biết tại sao anh không muốn tôi đi đến nhà anh lúc này. Không phải cha mẹ anh bên Pháp bay về để gặp mặt bạn gái của con trai mình sao?
“Anh trai em có thể còn ở nhà anh, em muốn đi qua đó trước!” Ảo não đứng dậy, tôi cũng cảm giác được thái độ của Hải Kỳ có chút khác thường.
“……..”
♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......
Tôi và Hải Kỳ vừa bước vào đến cửa biệt thự nhà thì tiếng rống giận vang từ phòng khách truyền tới. “Thôi Hải Kỳ, con bước vào đây cho cha!”
Nhược Hàm đã chạy từ bên trong thật nhanh ra ngoài giữ chặt lấy chúng tôi, hỏi. “Dịch Bắc tìm hai người đó, có gặp nhau chưa?”
Thấy chúng tôi lắc đầu, cô ấy liếc mắt một cái liền kinh hãi nói. “Anh trai ơi! Thảm rồi! Cha đi lấy gia pháp ra rồi! Em không nên gọi anh trở về lúc này, anh đi trước đi, khi nào cha hết giận thì quay trở về cũng không muộn.”
Gia pháp? Tôi có nghĩ cũng nghĩ không ra được, cuối cùng là chuyện gì xảy ra đây?
Hải Kỳ làm sai cái gì? Cho dù có làm sai chuyện gì đi chăng nữa, thì đối với một người đàn ông hơn 30 tuổi mà phải lấy gia pháp ra trừng trị sao?
Hải Kỳ cười khổ, vỗ vỗ tay của Nhược Hàm an ủi cô ấy, có thể thấy rằng ở trong lòng anh đã sớm đoán được chuyện này. Anh buông tay tôi ra rồi đi thẳng vào trong.
“Con quỳ xuống cho cha!” Đứng trước mặt chúng tôi là một người đàn ông trung niên khoảng 60 tuổi vẻ mặt uy nghi, khí thế khiếp người. Hoàn toàn ra dáng một người chủ nhà quyền uy.
“Con trai đã hơn 30 tuổi rồi, anh còn bắt con quỳ cái gì chứ?” Một người phụ nữ trung niên vẻ mặt hiền lành, mở miệng làm dịu bầu không khí. Tuy nhiên cũng không thể làm cho cha của Hải Kỳ bớt tức giận.
“Mẹ nhỏ, không sao đâu ạ!” Hải Kỳ nghe theo lời cha, tiến lên phía trước quỳ xuống mặt đất.
Cha của anh không cần hỏi han phân trần gì, ngay lập tức giơ chiếc roi mây lên quất thẳng trên.
“A!” Tôi bất giác kinh sợ phát ra tiếng, chưa từng thấy qua loại gia pháp nào làm cho người ta choáng váng sợ hãi như vậy.
Tiếng hét kinh hãi của tôi đã làm cha của anh khựng lại vì biết đang có người ngoài ở trong nhà. Lúc này trên lưng áo sơ-mi màu lam nhạt của Hải Kỳ đã thấm một ít máu nhạt.
Nhược Hàm cũng tiến nhanh lên phía trên quỳ xuống, mở miệng bảo vệ anh trai. “Cha, anh trai không có làm gì sai, cha đừng làm như vậy mà!” Cô ấy gấp đến mức sắp bật khóc.
“Không có làm chuyện gì sai sao? Chẳng lẽ cho đến khi xảy ra chuyện giống như con thì mới gọi là sai à?” Ông Thôi lên tiếng ngăn cản lời xin xỏ.
Chiếc roi mây lại liên tiếp đánh lên người của Hải Kỳ, mỗi một lần hạ roi xuống đều rất mạnh tay. Nhìn Hải Kỳ thẳng lưng chịu đựng, không dám rên la một tiếng, tôi lo lắng lại đau lòng nhưng cũng không biết phải làm sao.
“Cha bình thường dạy dỗ con như thế nào? Từ sau chuyện của em gái con, con đã cam đoan với cha những gì?” Cơn giận của cha anh không hề giảm mà chiếc roi mây đánh xuống cũng chẳng nương tay. “Giữ mình trong sạch! Trước khi kết hôn, sẽ không đưa phụ nữ lên giường, tuyệt đối không làm c