Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341881
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1881 lượt.
thật sự đã tỉnh táo rồi sao? Hay vẫn còn trong cơn mơ mãi mãi không có cơ hội tỉnh lại? Tại sao em không thể như những người phụ nữ khác, hận càng thêm hận. Vì sao chỉ vừa thấy anh ta khổ sở, nỗi hận thù của em ngay lập tức rũ xuống đầu hàng? Trước khi chia tay, em cùng anh ta đã làm tình, em đã thậm chí kích động đến rơi nước mắt….Nhưng Hải Kỳ này, em nói cho anh nghe! Anh ta không đạt tới cao trào, không có cao trào mà! Bởi vì anh ta không yêu em! Anh ta không thể yêu em! Bọn em từ lúc trước cho đến bây giờ chưa bao giờ sánh ngang hàng!” Tôi hung hăng ôm lấy Hải Kỳ, không cần biết có dùng quá sức làm anh không hít thở nổi hay không. “Tại sao em trở nên đê tiện như vậy? Vì cái gì em phải đê tiện như thế? Đê tiện đến bản thân cũng phải khinh bỉ chính mình!” Cảm xúc của tôi đã quá kích động rồi!
“Ngoài trừ anh ta ra, cho tới bây giờ em cũng chưa để cho khác người chạm qua mình, nhưng anh ta lại còn dám nói em thích trò đùa ái tình!” Tôi quá khổ sở, khổ sở đến nổi hít thở cũng đau đớn. “Anh ta không có tư cách nói em như vậy! Anh ta có tư cách gì chứ? Trên thế giới này, người duy nhất không có tư cách chỉ trích em chính là anh ta!”
Trái tim đến khi nào thì được tự do?
Tôi ghé sát vào phía sau lưng Hải Kỳ, khóc lớn.
“Ngoan, đừng khóc ...... Làm sao Y Y là người thích trò đùa ái tình chứ?” Hải Kỳ cười nhẹ trấn an tôi. “Anh là bạn trai của em, anh là người có đủ tư cách để bình luận em, đúng không? Y Y là cô gái tốt, mỗi ngày đúng 10 giờ đều trở về nha, đối với bạn trai vừa dịu dàng vừa săn sóc chu đáo. Hơn nữa cũng rất bảo thủ, trong tương lai nhất định sẽ là một người vợ tốt!”
Tôi ngẩng đầu lên, đôi mắt còn trong cơn say lờ đờ nhìn mông lung, giọng nghèn nghẹn nước mắt hỏi. “Một người vợ tốt? Anh nghĩ như vậy sao? Anh thật sự tin tưởng em sao? Em không phải là một cô gái hư hỏng, đúng không?” Tôi khẩn trương, thúc ép người khác khẳng định.
“Anh tin tưởng Y Y là một cô gái tốt, tương lai chắc chắn sẽ là một người vợ tốt, anh chưa từng nghi ngờ chuyện này.” Hải Kỳ dịu dàng trấn an nỗi thương tâm của tôi.
“Hải Kỳ, anh thật là tốt!” Tôi dựa vào cổ anh, cảm thấy thật ấm áp, bỗng nhiên trong lòng trỗi lên một cỗ xúc động. “Hải Kỳ, anh cầu hôn với em đi, được không?”
Từ nay về sau, tôi sẽ chuyên tâm làm một người vợ tốt của anh, trở thành người vợ hoàn mỹ nhất!
“Cầu hôn?” Hải Kỳ hoảng hốt lập lại.
“Đúng vậy, anh cầu hôn em đi Hải Kỳ, em nhất định sẽ gật đầu đồng ý!” Dựa vào cơn say chưa tỉnh, tôi liều mạng giựt dây cho anh.
“Em say rồi!.....” Hải Kỳ cười nhạt.
Thấy Hải Kỳ bình tĩnh như thế, trong nháy mắt nước mắt của tôi trào ra. Đàn ông quả nhiên ai cũng ‘khẩu thị tâm phi’, ngay cả người tôi coi là “Cha” này cũng không ngoại lệ!
Tôi nhào trên lưng của anh, cất tiếng khóc như người chịu thiệt thòi, tiếng khóc kinh thiên động địa, dường như tôi là người nhận hết tất cả mọi thiệt thòi trên cõi đời này!
“Đồ lường gạt, lường gạt! Anh cũng như anh ta, đều là những kẻ lường gạt!”
Hải Kỳ thở dài một hơi. Túi đồ chứa bia trong tay tôi đã bị anh lấy xuống. Bây giờ đây, ngay cả bia của tôi mua cũng muốn giành lấy? Tôi khóc càng lớn tiếng hơn nữa, càng thương tâm hơn nữa!
Người xấu! Người xấu! Người xấu!
“Phóc…..” một tiếng, lon bia được mở ra, không khí thoáng chốc đã phảng phất mùi hương của bia. Còn muốn uống bia của tôi? Đúng là người xấu rồi!....
Tôi bụm miệng lại, càng khóc thêm nhiều hơn. Cuối cùng, tôi bị Hải Kỳ t xuống ngồi bên cạnh bồn hoa. Tôi dùng hết sức để khóc, chuẩn bị khóc cho hết mệt mỏi rồi sẽ cướp lấy bia mình mua đem về.
“Haizzz….. Tại sao lại có tính trẻ con như vậy?.....”
Tôi nghe thấy Hải Kỳ dùng một cụm từ chuyên dụng của người nào đó, anh cũng giống như người nào đó ghét bỏ tính con nít của tôi.
“Không cần anh xen vào, không cần anh quan tâm!” Tôi bốc đồng giậm chân, trong tầm mắt mơ hồ tôi thấy ánh mắt Hải Kỳ dịu dàng chăm chú nhìn tôi, rất giống như ánh mắt yêu thương của Bắc Bắc!...
Đây là giấc mơ hay chỉ là hư ảo? Cuộc đời luôn luôn tồn tại loại hư ảo như thế.
Trước mắt tôi có một người đang quỳ gối xuống, tay trái cầm một chiếc “Nhẫn”, tay phải cầm một đoá hoa mới ngắt từ trong bồn hoa ra.
“Cô Đồng Tử Y, xin cô lấy tôi đi.” Hải Kỳ cầu hôn! Anh đang cầu hôn!
Dưới ánh trăng anh nở nụ cười, ánh mắt của anh chứa sự cưng chiều giống như đối với một đứa cháu ngoan đang giúp ông nội uống rượu.
“Anh là ai? Nói cho tôi biết tên của anh đi!” Tôi vội vàng cầm lấy bàn tay anh, muốn nhìn thật rõ người trước mắt mình rốt cuộc là ai?
Trước mắt tôi hiện ra hai khuôn mặt, không ngừng nhòe ra rồi nhập lại. Đã từng có một người rơi nước mắt trên mu bàn tay tôi, người đó liều mạng cầm lấy chiếc nhẫn cố đeo vào ngón tay áp út của tôi…..((&_&))
“Thật sự say không nhìn rõ nữa rồi à?....” Hải Kỳ lắc lắc đầu bật cười, nhưng anh vẫn n đùa nửa thật giới thiệu mình. “Tôi là Thôi Hải Kỳ, năm nay 31 tuổi, ban ngày làm bác sĩ tâm lý, ban đêm làm thêm đầu bếp sushi. Tôi có một đứa con bảy tuổi, nếu sau này lấy tôi, em sẽ trở thành là mẹ kế của