Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh
Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.
on gái người ta to bụng!”
Đưa phụ nữ lên giường? Không làm cho con gái người ta to bụng? Cái này không phải nói tôi là……
“Con không có!” Hải Kỳ rốt cuộc mở miệng nói chuyện.
“Còn dám nói không có! Đã thuê chung phòng ngủ qua đêm, còn dám dối gạt cha?” Khẩu khí của ông vẫn tức giận nhưng chiếc roi mây cũng từ từ dừng lại, đồng nghĩa với việc ông tình nguyện nghe con trai
Thuê phòng ngủ qua đêm? Anh bị đánh oan rồi a! Thật oan ức rồi mà! Đêm qua, ngay cả ngón tay út của tôi, Hải Kỳ cũng chưa có chạm qua!
Tôi cuối cùng cũng đã hiểu rõ ràng tình huống này, liền đi nhanh đến che trước mặt Hải Kỳ, giải thích. “Bác trai, bác đã hiểu lầm rồi…”
“Hiểu lầm cái gì? Đừng nói cho bác biết là cái tên con trai xấu xa này, mang cháu đi thuê phòng chỉ đơn giản để nói chuyện phiếm thôi nha!” Ông Thôi hừ lạnh.
“Là do cháu….uống rượu hơi say cho nên…..nôn mửa trên người anh ấy, chúng cháu đều cần…. thay quần áo thôi ạ, không có……” Lời giải thích thật là khó khăn, ngay cả tôi nghe cũng cảm thấy thật buồn cười.
“Uống say? Nó dám chuốc rượu làm cháu say?” Không ngờ cha anh vừa nghe đến đó càng thêm tức giận. “Nói cách khác là vì sao cháu không thể về nhà thay quần áo?”
Tôi há hốc miệng thở một hơi dài, không biết trả lời như thế nào? Nói rằng, vì tôi không muốn về nhà? Vì tôi không muốn gặp anh trai mình? Vì hôm qua là “ngày kỉ niệm” của đứa con chưa kịp chào đời? Vì đêm qua tôi đau khổ đến sắp chết?
Một loạt các câu trả lời như thế mà tôi lại không mở miệng được. Và cũng không thể nào có thể nói ra thành lời.
“Cháu…..” Tôi vừa định mở miếng thì bị Hải Kỳ ngắt lời.
“Thưa cha, mang Y Y đi thuê phòng là con sai, cha muốn phạt muốn đánh con đều nhận hết!” Hải Kỳ nhận hết lỗi về mình, không muốn tôi đem sự khó nói phô bày trước mặt người khác
“Cuối cùng cũng đã nhận tội rồi!” Ông Thôi giận điên người, cười lạnh, bắt đầu giơ chiếc roi mây lên.
“Xin hãy khoan….” Tôi vội vàng mở miệng ngăn lại, phương pháp duy nhất nghĩ đến làm cho anh khỏi phải bị đánh liên tiếp này là….
“Thưa bác trai! Đêm qua Hải Kỳ cầu hôn với cháu và cháu cũng đã đồng ý rồi! Chúng cháu đã có hôn ước, cho dù có xảy ra quan hệ trai gái cũng là hợp lý hợp tình, có phải không?” Ý nghĩ của ông Thôi, tôi đã hiểu. Hẳn là vì con gái của mình đã trải qua những chuyện đau khổ như vậy, cho nên ông đối với con trai mới có yêu cầu nghiêm khắc như thế.
Lời nói của tôi vừa dứt, tất cả mọi người trong nhà đều thất thần. Bao gồm cả người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi màu trắng vừa mới đẩy cửa bước vào.
Người đó cứng đờ cả người ở trước cửa.
Hải Kỳ kéo tôi lại, ý bảo tôi không cần quá xúc động. Tôi mỉm cười lắc đầu, dùng ánh mắt nói cho anh biết, quyết định này cũng không phải xúc động.
“Có hôn ước đương nhiên là khác rồi! Hải Kỳ sẽ có trách nhiệm và giải thích chuyện đêm qua với Dịch Bắc, có việc vui này cha cảm thấy rất vui vẻ!” Ông Thôi thở dài một hơi nhẹ nhõm, thả chiếc roi mây trong tay ra.
“Mau đứng dậy đi.” Mẹ nhỏ và Nhược Hàm cùng nhau chạy đến đỡ lấy Hải Kỳ đứng dậy.
Hải Kỳ giật mình mới nhận ra mình bị thương, đau đến méo miệng.
“Tháng sau nhé, tháng sau cha sẽ tổ chức hôn lễ cho các con, hôm nay cha đi chọn ngày tốt trước đã! Con dâu à, tháng sau được không? Mặc dù thời gian vội vàng nhưng cha hứa sẽ tổ chức đám cưới thật long trọng.” Ông Thôi hưng phấn đứng dậy.
“Cha….” Ánh mắt Hải Kỳ có chút do dự, dĩ nhiên trong tình thế này anh không thấy kinh ngạc, anh chỉ cảm thấy hình như tôi không có lo lắng gì.
“Vâng, bác trai, làm đơn giản một chút là được rồi.” Tôi mỉm cười đồng ý.
Quên đi tất cả trong quá khứ… quên đi tất cả nỗi đau thương, hãy để cho tình yêu tan thành mây khói…..Mọi thứ đều quên hết đi ….Chấp nhận lấy người đàn ông này, là từ nay về sau tôi sẽ dành hết mọi yêu thương cho chồng của mình.
Kiên quyết của tôi rốt cuộc đã thuyết phục được Hải Kỳ, anh nhếch môi nhìn tôi nở một nụ cười.
......
“Không cần phải gánh trách nhiệm!” Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, không phù hợp với bầu không khí đang vui sướng nơi đây.
Tôi chấn động xoay người lại thì nhìn thấy đôi mắt thâm quầng của Bắc Bắc đã che kín tơ máu.
Đồng thời tôi cũng phát hiện Nhược Hàm đứng ở một bên không nói một lời chúc phúc nào, chỉ lo lắng nhìn chăm chú vào chúng tôi.
Nụ hôn như gió xuân
“Không cần phải gánh trách nhiệm!” Bắc Bắc lặp lại lời mình nói một lần nữa, đôi mắt đã che kín tơ máu nhìn chằm chằm không nháy mắt vào tôi. Trong ánh mắt của anh chứa đầy tổn thương, đau đớn.
Trái tim của tôi trào lên một cơn đau không thể gọi tên.
“Dịch Bắc, ý của cháu là gì?” Ông Thôi ngạc nhiên hỏi.
“Bây giờ đã là thế kỷ 21, đàn ông và đàn bà có xảy ra chuyện tình một đêm cũng là bình thường, có gì phải gọi là gánh trách nhiệm?” Ngữ khí của anh vẫn rất dễ nghe, một loại dễ nghe cố ý.
“Dịch Bắc, tại sao không có chuyện gì để bàn bạc chứ? Có thể trong bụng em gái của cháu đã có con của Hải Kỳ nhà b