Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341996
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1996 lượt.
br>Bắc Bắc đang nghiêng ngả nằm trên thảm của phòng khách, tấm thảm màu trắng như tuyết bị nhuộm thành màu hồng do rượu đỏ đổ lên đó đập vào mắt tôi.
Anh ngã vào chính giữa tấm thảm với khuôn mặt tái nhợt, hai mắt nhắm chặt, đôi môi mím lại và vài vỏ chai rượu đỏ nằm lẳng lặng, u buồn, lăn lóc bên cạnh anh.
“Bắc Bắc!” Một túi đựng đồ dùng sinh hoạt vừa mới mua trong siêu thị rơi xuống đất, lòng tôi kinh hãi đi nhanh về phía người có khuôn mặt tái nhợt đến trong suốt đang nằm trên tấm thảm kia.
Trong ấn tượng của tôi, Bắc Bắc không có uống rượu bao giờ…Anh luôn nói, rượu bia là thứ chất độc cao cấp, không có gì để ham thích. Nhưng nhìn khuôn mặt không hề còn chút máu này, dường như tố cáo anh đã uống rất nhiều loại độc dược ấy….
“Bắc Bắc….” Tôi kinh hãi gọi tên anh, lòng nóng như lửa đốt, can đảm bị tiệt triêu.
Bị tôi lay động mạnh, rốt cuộc anh cũng từ từ mở mắt ra rồi bỗng dưng đè cánh tay của tôi, ánh mắt tán loạn mông lung như mang theo một tầng sương khói hư ảo
“Y Y nói cho anh biết đi, em có yêu anh mà, phải không?....”
Tôi thở một hơi như tiếng thở dài, từ trong nội tâm sâu thẳm phát ra đau thương, khổ sở. Tôi cứng miệng không thể trả lời.
“Thì ra, chỉ có một mình tôi là vẫn sống trong những kỉ niệm xưa cũ….” Anh say, anh nói chuyện giống như nói với không khí, khoé mắt rớt ra một giọt nước mắt mà cũng không biết được.
“Tôi từng nghĩ rằng Đồng Tử Y yêu Trầm Dịch Bắc mãi mãi, vĩnh viễn sẽ không thay đổi. Thì ra trên thế giới này không có cái gì là mãi mãi…Cũng không có tình yêu vĩnh viễn không thay đổi….”
Anh đau thương như vậy rõ ràng là không tỉnh táo. Tôi ngã ngồi bên cạnh, lẳng lặng nghe lời tự sự của anh.
“Tôi nghĩ làm người anh trai, chỉ là tạm thời….không nghĩ là vĩnh viễn….”
Vẻ mặt của anh yếu ớt giống như chiếc ly bằng thuỷ tinh tan vỡ, tôi đưa tay run run xoa nhẹ trên gương mặt đau thương của anh mà tan nát cõi lòng.
Tay của tôi không ngừng run rẩy, sờ soạng lên hàng lông mi, đôi môi, sóng mũi của anh…..Mỗi một bộ phận đó đã khắc hoạ sâu ở trong lòng tôi.
Bỗng nhiên anh hất tay tôi ra, tôi mất thăng bằng ngã lên trên người anh. Tay chân tôi luống cuống định ngồi dậy thì đã bị anh ôm chặt vào ngực. “Đừng đi…đừng đi…..Bốn năm trước, đừng đi….Bây giờ, càng đừng nên đi….Cầu xin em, Y Y….” ((&_&))
Lời cầu xin hèn mọn, tuyệt vọng trong giọng điệu giãy dụa, Bắc Bắc đã hoàn toàn bất lực như vậy là hình ảnh mà tôi chưa bao giờ gặp qu
Tôi luôn thấy anh bình tĩnh, trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Đột nhiên anh cúi xuống hôn nồng nàn lên đôi môi mềm mại của tôi. Vòng tay anh ôm chặt tôi vào lòng như muốn đem toàn bộ cơ thể tôi và thân thể anh hoà vào làm một.
Anh nhẹ nhàng hôn lên đôi môi tôi giống như muốn hôn trái tim của tôi, tình yêu của tôi và những câu tự hỏi của tôi.
Nụ hôn của anh như làn gió xuân, như đóm lửa nhỏ từng tấc từng tấc một đốt cháy ý chí của tôi.
Anh trai
Mùi hương nồng đậm của rượu từ đầu lưỡi anh đang tiến công khai mở hàm răng của tôi. Tôi bất động ngồi đó để mặc cho anh hôn, cả người mềm nhũn, tuỳ ý để anh xoay người lấy thân thể thon dài của mình nằm đè lên thân thể mềm mại của tôi.
Tôi không không thể suy nghĩ thêm được gì nữa. Cho đến khi trước ngực có một luồng khí mát lạnh thổi vào, tôi mới giật mình phát hiện nửa thân trên đã hoàn toàn trần trụi. Vật đàn ông cương cứng phía dưới hạ thân của anh nóng rực như thiêu đốt đang cọ sát nơi mẫm cảm của tôi, như muốn tách bỏ quần áo cả hai để tiến vào. Tất cả lý trí lúc này đều bị dục vọng dẫn đường, tiếp theo sẽ xảy ra những chuyện gì thì đã quá rõ ràng rồi…
“Em không muốn!” Tôi đè tay anh lại, kinh hãi hét ra
Trái tim tôi đập mạnh như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực….. Trong nháy mắt, dục vọng của anh chìm xuống rồi tiêu tan nhanh chóng.
Nói với anh rằng, khi nói câu ‘em không muốn’ lúc nãy không phải vì nghĩ đến Hải Kỳ, mà bởi vì tôi có kinh nguyệt trong người nên không thể ân ái với anh?
Nếu mở miệng nói ra những lời này, chỉ sợ ngay cả chính tôi cũng phỉ nhổ bản thân mình.
......
“Thật xin lỗi em.” Anh để lại một câu thật xin lỗi, rồi loạng choạng đi vào phòng mình.
Tiếng khoá cửa vang lên….
Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng anh, bỗng dưng muốn nhào tới đẩy mạnh cửa ra, liều lĩnh hỏi anh.
‘Có phải vừa rồi anh thật sự muốn em không?’
‘Có phải anh yêu em không?’
‘Có phải hay không?......Có phải hay không?......Có phải hay không?......’
Tôi ngồi bật dậy, lo âu chạy đến cửa phòng của anh, giơ tay lên định gõ cửa…..Tôi bỗng nhiên kinh ngạc, bàn tay từ từ hạ xuống
Câu trả lời nào chứ?....Bây giờ tôi cần câu trả lời ấy sao?
Mới buổi sáng hôm nay, tôi đã gật đầu đồng ý gả cho một người đàn ông khác. Bây giờ, tôi có tư cách gì đi tìm câu trả lời từ anh nữa?
Tôi đứng trước cửa phòng anh, dựa vào vách tường, cả người thất thần từ từ khụy xuống.
Đêm nay lại là đêm mất ngủ. Chỉ cách xa anh có một bức vách mỏng manh...
Đêm nay cũng giống như đêm của nhiều năm