Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341819

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1819 lượt.

nói. “Chị Đỗ lấy sai hồ sơ rồi. Bệnh nhân này và bệnh nhân kia trùng tên với nhau.”
“À, lấy nhầm hồ sơ rồi sao?” Chị thư ký chạy lại nhìn qua tên trên hồ sơ, rồi kiểm tra tư liệu.
“Hồ sơ của bệnh nhân này số 045, thuộc nhóm khách hàng đầu tiên của trung tâm. Chị tìm hồ sơ 045 đi rồi mang qua gấp nhé. Tôi đi vào tán gẫu với bệnh nhân một lát.” Khả năng ghi nhớ của Hải Kỳ thật kinh người.
Chị thư ký bận rộn tìm kiếm tư liệu, kéo từng xấp hồ sơ nặng nề ra xem xét, rồi rút ra một hồ sơ chạy nhanh đưa cho Hải Kỳ. Bởi vì quá gấp cho nên chị ấy đem bộ hồ sơ lấy nhầm lúc nãy bỏ trên bàn.
Ngồi ở bên cạnh chị ấy, tôi lơ đãng liếc qua đống hồ sơ thì như bị cả người sét đánh trúng.
Trên một tập hồ sơ màu hồng có viết rõ ràng: “Hồ sơ bệnh án của Trầm Dịch Bắc…..”
Hải Kỳ là bác sĩ tâm lý của Bắc Bắc.
Tay chân của tôi co cứng lại, trong lòng như có một sợi dây vô tình nào đó làm cả người tôi run rẩy không ngừng. Đây là bí mật của Bắc Bắc…..Bí mật của Bắc Bắc…..
Xem?.... Không xem?.....Xem?..... Không xem?
Tôi lưỡng lự đến ba giây, sau đó quyết định: Xem!
Tôi hít một hơi thật sâu không chút do dự, kéo tập hồ sơ lại gần.
Đập vào mắt tôi là nguyên nhân bệnh án: Bị cưỡng hiếp mang tính chất làm nhục.
......
Đọc thấy nguyên nhân này làm cho ý nghĩ trong đầu óc tôi trống rỗng. Từng giọt nước mắt rơi xuống, tay tôi run rẩy đến nổi cầm bộ hồ sơ không vững.
Quả thật trước kia tôi từng nghi ngờ rằng, Bắc Bắc đã gặp một sự cố khó khăn nào đó, chỉ thật không ngờ sự việc lại quá nghiêm trọng như thế này.
Con người Bắc Bắc sạch sẽ như thế, tại sao lại xảy ra chuyện tàn nhẫn như vậy đối với anh? Là ai cố ý phá huỷ sự cuộc sống trong sáng của anh? Chuyện này xảy ra như thế nào? Người thích anh luôn có rất nhiều, rất nhiều, chẳng lẽ ngoài những người này ra còn có kẻ tiểu nhân?
Còn chưa xem xong đến trang thứ hai của bộ hồ sơ, tôi đã khóc không thành tiếng.
Từng giọt nước mắt của tôi rơi trên mu bàn tay của một người, bàn tay người ấy kiên định đang ngăn cản tôi xem tiếp cái thế giới bí mật đang bị che dấu trong bộ hồ sơ kia.
“Y Y, em không thể làm loạn hồ sơ của anh lên như thế.” Hải Kỳ luôn là người ôn hoà giờ đây tiếng nói đã mang theo chỉ trích nghiêm túc, đứng phía sau anh còn có vẻ mặt hoảng sợ của chị thư ký.
Tôi giật mình ngước mắt lên ngơ ngẩn nhìn Hải Kỳ, chỉ là nước mắt không thể ngừng rơi trên mặt. Anh dùng sức rút bộ hồ sơ trong tay tôi ra, nhưng tôi không buông tay để cho anh lấy đi.
Chúng tôi không ai chịu nhường ai, dằn co muốn cầm lấy bộ hồ sơ.
“Y Y à, bệnh nhân có những bí mật riêng của bệnh nhân.” Nước mắt của tôi cũng không thể làm cho giọng nói của Hải Kỳ ấm lại, anh cố sức dịu dàng, an ủi, khuyên giải tôi.
“Đó là anh trai của em! Em muốn biết! Em muốn biết tất cả!” Trong tầm mắt mơ hồ đầy lệ, trong óc của tôi hai chữ ‘cưỡng hiếp’ không thể nào xoá được.
Tay của tôi càng nắm chặt bộ hồ sơ, nắm chặt đến nổi bàn tay đã trở nên trắng bệch.
“Nếu em là người thân của cậu ấy thì nghe lời anh đi. Y Y, thả tay ra!” Hải kỳ cao giọng nói. “Tại sao bệnh nhân lựa chọn không đem bí mật riêng tư của mình nói cho người thân biết? Đó là bởi vì họ muốn duy trì một phần tôn nghiêm của họ.”
“Em muốn biết! Em muốn biết!” Tôi quật cường, thất thần kiên trì, giọng nói mỗi lúc mỗi nhẹ thêm.
“Nếu em biết rồi sẽ làm như thế nào? An ủi cậu ấy ư? Y Y, đối với bệnh nhân mà nói, phương thức tự tại tốt nhất chính là người nhà của họ hoàn toàn không biết gì cả. Nếu em biết được chỉ sẽ làm cho cậu ấy thêm khổ sở, làm cho cậu ấy tìm trăm phương ngàn kế tránh né em
Nghe xong lời phân tích của Hải Kỳ, cả người tôi run lên….Tôi nhớ lại đêm hôm đó tôi đã dùng cách nào để câu dẫn Bắc Bắc, chính tay tôi một lần nữa đẩy anh vào cơn ác mộng tối tăm…..Anh như con thú hoang tuyệt vọng, cả người yếu ớt khổ sở trong cơn mê sảng. Anh nôn mửa như muốn lôi cả lục phủ, ngũ tạng của mình ra…..
Bắc Bắc….. Bắc Bắc của tôi….
Tâm tính thiện lương của tôi đau, đau đến chậm rãi buông lỏng tay ra, ngồi xổm xuống ôm lấy ngực……
………
Tôi đầu hàng, tôi nhận thua….. Chân tướng sự thật không quan trọng, quan trọng nhất chỉ là anh mà thôi.
“Nói cho em biết đi, bây giờ anh ấy ra sao rồi?.......” Cả người tôi đau cho đến trời nghiêng đất ngã, tôi kéo áo của Hải Kỳ khổ sở hỏi.
“Cậu ấy rất tốt, Y Y…. Vài năm nay gần đây, tình trạng tâm lý của cậu ấy điều chỉnh rất tốt, không cần lo lắng.” Hải Kỳ ngồi xổm xuống, vuốt tóc an ủi tôi. Thấy tôi quá đau đớn, làm cho anh lo lắng.
“Vì nguyên nhân này, cho nên khi đó anh trai….chỉ có thể chấp nhận đàn ông thôi sao?” Vấn đề tôi đặt ra làm cho Hải Kỳ nhìn tôi đầy kinh ngạc….
“Hải Kỳ! Xin anh! Hãy trả lời em đi!” Tôi kéo lấy ống tay áo của anh khẩn cầu nói.
“…….Dịch Bắc không phải là người đồng tính, ít nhất anh cho là như vậy. Trên người cậu ấy từng xảy ra chuyện quá mức tàn nhẫn dẫn đến chán đời, chán ghét phụ nữ, thậm chí có hành động trả thù xã hội, những hành vi này đều coi là bình thường. Trong quá trình điều trị, tình cảm bị người khá