Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.
ời cười, lại phát hiện ra cơ mặt đã cứng ngắc, vì thế hắn xấu hổ ngồi xổm xuống, vỗ về gương mặt Lãng nhi, “Còn sớm mà!”
Lãng nhi đột nhiên kiễng chân, hôn lên mặt hắn một cái, sau đó trước ánh mắt khiếp sợ của hắn, nói ra một câu càng làm cho hắn thêm kinh hãi, “Nương trước kia, tên là Tiêu Thất.”
Hiên Viên Sam không biết hắn đã rời khỏi đó bằng cách nào, chỉ biết chạy một hơi không ngừng nghỉ.
Hắn há miệng, lại không kêu lên được, chưởng phong tuôn ra như kiếm, lâu sau ngã xuống đất. Hóa ra nàng là Tiêu Thất, là hắn sai lầm rồi, là hắn sai lầm rồi.
Nếu như lúc trước hắn dũng cảm hơn một chút, nếu như lúc trước hắn không quá tự ti trước thái tử tuấn mỹ tao nhã, làm sao hắn có thể cho phép nàng gả cho người khác? Hắn vốn đã bắt được nàng, lại chính tay hắn thả nàng đi.
Tiêu Thất gả cho Lạc Hoài Lễ, mấy tháng sau đã xảy ra hưu ly long trời lở đất. Hắn một chưởng đánh ra giữa hồ, người cũng theo đó rơi vào trong nước. Hắn cứ mặc kệ, để cho nước nhấn chìm cơ thể.
Có mang rời đi, nàng nhất định chịu nhiều thương tổn!
"Tống đại phu!” Trương Đông vừa vọt vào cửa vừa hô to. Liếc mắt nhìn thấy Kỳ An, nhãn tình hắn sáng lên, liền chạy vụt tới.
Đáng tiếc là còn chưa kịp động tới chéo áo nàng đã cảm thấy trên cổ lạnh toát, hắn vội vàng đứng khựng lại, cúi đầu xuống, nhìn dọc theo lưỡi kiếm, người cầm kiếm là một nam nhân, mặt mày như họa, đáng tiếc là sát khí trên mặt đã phá hủy mất mỹ cảm này. Nhìn theo ánh mắt lạnh toát kia, hắn thấy hai tay mình đang vươn gần đến tay Tống đại phu, liền ngượng ngùng thu tay lại, cười giảng hòa, “Ta tìm Tống đại phu một chút!” Ánh mắt kia chớp một cái, nhìn chằm chằm vào hắn, mũi kiếm vẫn không hề di động mảy may, Trương Đông vội vàng nói thêm, “Vợ ta hình như sắp sinh rồi, bị đau bụng!”
Nhất thời, sát khí liễm đi, lưỡi kiếm cũng biến mất. Trương Đông sờ sờ cổ, lại liếc nhìn nam nhân kia một cái, thanh trường kiếm vừa vô thanh vô tức xuất hiện, không hiểu sao vù một cái cũng không thấy tăm hơi đâu nữa. Nhìn nhìn tiếp đến thân hình thon dài kia, cũng không biết là dấu ở chỗ nào!
Đang lúc hắn còn nghĩ ngợi lung tung, Kỳ An đã quay sang cười hỏi chuyện hắn. Trương Đông xoa hai tay vào nhau, nhưng không dám đưa ra túm Kỳ An nữa, “Tống đại phu, nàng kêu đau bụng.”
Kỳ An cả kinh, quay đầu kêu lên, “Trường Lan!”
Trường Lan lên tiếng, nhưng lúc bước tới thì hai tay trống trơn, vẻ mặt bất đắc dĩ. Còn theo sau nàng chính là Hiên Viên Sam, trên vai khoác một hòm thuốc, vẻ mặt bình tĩnh, phảng phất như làm việc này đã quen lắm rồi.
Kỳ An gọi Trương Đông ra ngoài, “Đã gọi bà đỡ chưa?”
Trương Đông lau mồ hôi trên trán, “Đã đi gọi, nhưng Thảo Trà nói phải có Tống đại phu bên người, nàng mới không sợ hãi.”
Kỳ An gật đầu ra ý hiểu. Nàng kết giao với đôi vợ chồng này trong một lần đi hái thuốc. Thảo Trà thẹn thùng nhát gan, đây lại là lần đầu mang thai, nhất định là rất lo lắng.
Đến nơi, Kỳ An và Trường Lan đi vào phòng; Hiên Viên Sam đứng ngoài nhìn Trương Đông không ngừng bước tới bước lui.
Tình huống nguy kịch hơn Kỳ An tưởng. Thảo Trà quá yếu, hơn nữa lại quá lo lắng, nước ối đã vỡ rồi mà hài tử vẫn chưa ra. Tiếng kêu của Thảo Trà ngày càng yếu.
“Thảo Trà, ngươi cần dũng cảm một chút, hài tử sẽ ra ngay bây giờ!”
“Thảo Trà, đây là cục cưng của ngươi và tướng công ngươi, ngươi hãy nghĩ đến nó.”
Kỳ An vừa châm kim vừa kêu lên.
Thảo Trà nắm chặt tay nàng, lại bắt đầu lớn tiếng kêu lên, “Tướng công, tướng công, ngươi ở đâu? Đau quá, a!”
Trương Đông đang ở bên ngoài, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, rốt cuộc không nhịn được, lao vào trong. Tuy nhiên, vừa vào đến cửa đã bị bà đỡ và các trưởng bối ở đó ngăn lại, bà đỡ vừa liên tay vừa nói, “Đừng cho nam nhân xông vào, tránh gặp xui!”
Thảo Trà nước mắt như mưa, nàng chẳng qua kêu lên trong vô thức.
Kỳ An nghe vậy thì nổi giận, đùng đùng đi ra cửa, gạt phăng các trưởng bối ra, “Cái gì mà xui, sinh hài tử cho hắn chính là phúc khí của hắn!” Rồi nàng kéo Trương Đông vào trong, “Ngươi nhìn đi, nhìn xem vợ ngươi phải chịu khổ thế nào. Ngươi phải nhìn cho rõ, về sau nếu dám đối xử không tốt với nàng thì hãy đem đầu ngươi xuống đá xuống sông đi.”
Hiên Viên Sam một tay ngăn trở các trưởng bối, một bên mở to mắt nhìn và nghe những lời ngoa ngoắt mà Kỳ An nói, khóe miệng tự nhiên cong lên. Hóa ra bộ dáng tức giận của nàng cũng đáng yêu như vậy!
Nhét tay Thảo Trà vào tay Trương Đông, Kỳ An lại xuất ra một cây châm, một bên quay đầu nói, “Trương Đông, mau nói chuyện với nàng, phải làm cho nàng tỉnh táo dùng sức.”
Nhìn máu dưới hạ thân Thảo Trà, Trương Đông đã sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu. Không đợi Kỳ An giục thêm lời nào, hắn liền kề sát miệng bên tai Thảo Trà, “Thảo Trà, đừng sợ, có ta ở đây. Ta và ngươi, cùng với hài tử cùng nhau cố gắng nhé. Ngươi mở to mắt nhìn ta này…”
Nhãn tình Thảo Trà tựa nhắm tựa không, bụng dưới lại bắt đầu co lại.
Kỳ An mừng rỡ, biết Thảo Trà lại bắt đầu dùng sức, liền cầm ngân châm đâm xuống.
Đám bà đỡ vừa nãy bị Kỳ An làm cho choáng váng, vừ