Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341250
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1250 lượt.
ỳ An và Lãng nhi nhìn nhau, nửa ngày, không hẹn mà cùng cười phá lên.
Chút đau xót trong lòng có lẽ không thành vấn đề. Kỳ An nhẹ hôn lên mặt Lãng nhi. Có hài tử này thật sự là phải cảm tạ trời xanh.
“Thúc thúc, lúc cục cưng ngươi sinh ra, ngươi cũng té xỉu chứ?” Sau khi cười xong, Lãng nhi đột nhiên hỏi Hiên Viên Sam lúc đó đang đứng bên cạnh.
Hiên Viên Sam nhìn Kỳ An, lắc đầu, “Ta vẫn chưa cưới vợ.”
Lãng nhi lập tức phiên dịch cho Trường Lan, người đang vểnh tai lên nghe, “Di, hắn nói hắn còn chưa cưới vợ.”
Trường Lan thoáng vừa lòng gật đầu. Lãng nhi với bộ dạng vừa hoàn thành nhiệm vụ, liền chui vào lòng Kỳ An. Kỳ An liếc mắt cảnh cáo nhìn Trường Lan.
Trường Lan làm bộ không phát hiện, đợi nửa ngày vẫn không nghe thấy tiểu thiếu gia hỏi gì tiếp. Ngẩng đầu lên mới phát hiện tiểu thiếu gia đang mải mê ăn điêm tâm, trái một miếng, phải một miếng, vui đến quên trời đất.
“Ừm, ừm!” Nàng hắng giọng vài cái.
Kỳ An ngẩng đầu lên, “Trường Lan, họng khó chịu thì ăn một chút lê đi!”
Im lặng một hồi, Trường Lan ngẩng đầu lên hỏi Hiên Viên Sam, “Vậy ngươi thú thiếp chưa?”
Hiên Viên Sam lắc đầu.
“Có hôn ước không?”
Lắc đầu.
“Vậy…” Còn muốn hỏi thêm nhưng Kỳ An đã chặt đứt lời nàng, “Trường Lan!”
Môi Trường Lan khẽ nhúc nhích, nhưng trước cái nhìn chăm chú của Kỳ An lại nuốt trở vào.
“Trường Lan di, thiếp là gì?” Lãng nhi sau khi cân nhắc một hồi thì phát hiện hắn chưa từng nghe qua từ này.
Trường Lan nghiến răng nghiến lợi, “Chính là kẻ tâm ngoan thủ lạt, không có lương tâm, ngay cả thân sinh cốt nhục của mình cũng không tiếc bỏ để cướp tướng công của người khác.”
“Còn có bề ngoài thoạt nhìn rất là nhu mì, yếu đuối, lại cả ngày mặt ủ mày chau như quả mướp đắng, rất giống nữ nhân bị người vay tiền không trả.” Trường Khanh chú thích thêm vào.
Lãng nhi nhìn về Kỳ An cầu cứu, “Nương?”
Kỳ An day day trán, lời nói của bọn họ thật là càng ngày càng lung tung. Nàng nhìn đôi con ngươi trong suốt của Lãng nhi, thở dài, “Nam nữ mà có cưới hỏi đàng hoàng, gọi là phu thê. Nếu nam nhân, ngoài thê tử kết tóc xe tơ lại thú thêm một nữ nhân khác, người này sẽ không thể có thân phận ngang bằng với thê tử, được gọi là thiếp. Đó chỉ là cách xưng hô cho danh phận của nữ nhân, không phải là tiêu chuẩn để đánh giá một con người. Muốn xem một người là người như thế nào, Lãng nhi phải nhìn bằng chính đôi mắt và trí óc của mình, không phải chỉ nhìn vào thân phận địa vị, cũng không thể chỉ nhìn bề ngoài của họ, càng không thể chỉ nghe người khác nói, hiểu chưa?”
Lãng nhi cái hiểu cái không, gật đầu, lại hỏi, “Nhưng mà, nương, nam nhân cưới nữ nhân bên ngoài thì gọi là thiếp, vậy nếu nữ nhân cũng gả cho nam nhân khác ngoài trượng phu thì gọi là gì?”
Mọi người đều thất kinh, chỉ có Kỳ An cười cười, “Vậy kêu là tình nhân.”
“Tình nhân?” Lãng nhi mở to mắt nghi hoặc.
Kỳ An sờ sờ đầu hắn, “Cho nên Lãng nhi phải nhớ kỹ, muốn nhận được chân tâm, phải cho đi chân tình. Ngươi muốn đối phương coi ngươi là duy nhất, thì phải đối đãi với người ta như vậy. Ta hy vọng Lãng nhi của ta có thể trở thành một nam nhi tình thâm ý trọng đỉnh thiên lập địa.”
Lãng nhi cúi đầu suy nghĩ một hồi, đột nhiên ngẩng đầu lên ôm chặt lấy nàng, “Nương, Lãng nhi cũng muốn gặp được người một lòng một dạ, tới già không phân ly.”
Kỳ An kinh ngạc nhìn hắn, “Lãng nhi, ngươi học những lời này từ đâu?” Không muốn cướp đoạt thời thơ ấu của Lãng nhi, cho nên nàng không dạy thi thư sớm cho hắn, chỉ dạy ít chữ cho hắn.
Lãng nhi đắc ý chỉ vào Hiên Viên Sam, “Lãng nhi nhìn thấy lúc thúc thúc viết, thúc thúc liền giảng giải cho Lãng nhi.”
Đôi mắt Hiên Viên Sam sáng bừng lên, “Ta không thê, không thiếp, không có hôn ước, không tới thanh lâu, không ôm một nữ nhân nào, Tống Kỳ An, ngươi đã bỏ lại quá khứ, tương lai của ngươi, ta muốn tham dự vào.”
Không cần hỏi ý kiến nàng, hắn đã ra quyết định.
Kỳ An chỉ yên lặng nhìn hắn.
Hiên Viên Sam cũng thật sâu nhìn lại.
Rất lâu sau, Kỳ An giật nhẹ khóe miệng, “Công tử không có gia thất, đáng lẽ ta phải quan tâm mới đúng. Đáng tiếc, Kỳ An cũng không quen nhiều người lắm, chắc không giúp được gì.” Nói xong, nàng ôm Lãng nhi đi về phía phòng ngủ.
Một cỗ lực đạo giữ nàng lại, Hiên Viên Sam nhìn nàng không chớp mắt, “Ta không phải… ta chỉ biết… ta muốn nữ nhân.”
Nàng đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười, “Ngươi muốn nữ nhân, nữ nhân có rất nhiều. Năm nay muốn sẽ có người này, sang năm muốn thì có người khác. Nhưng dù thế nào thì cũng không có quan hệ gì tới ta, không phải sao?”
Mấy bóng đen bay vào trong viện, quỳ gối xuống. Ngay sau đó, một tràng gào khóc thảm thiết vang lên, “Chủ tử, sao người có thể bỏ lại Khinh Ngũ, một mình chạy trốn như thế. Ô ô ô, Khinh Ngũ lo lắng gần chết, ô ô ô.”
Hiên Viên Sam có chút nhức đầu, kéo cái mặt đầy nước mắt của Khinh Ngũ lên, đưa tay ra hiệu im lặng.
Khinh Ngũ sụt sịt mũi, “Tại sao phải im lặng?”
Tiếng cửa kẹt mở, Khinh Ngũ nghiêng đầu nhìn, nhã