Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1251 lượt.
a thấy có động tĩnh lại nhất tề chạy tới hỗ trợ.
Máu loãng được bưng ra hết chậu này tới chậu khác, cho dù Hiên Viên Sam vốn đã quen nhìn cảnh máu chảy cũng cảm thấy có chút hoảng hốt. Hắn không biết nữ nhân sinh hài tử lại thống khổ như vậy. Sắc mặt hắn chợt trắng bệch, lúc nàng sinh Lãng nhi, có phải cũng chảy nhiều máu như vậy? Thế nên nàng mới thường thường khí sắc không tốt? Có phải là do khi đó bị mất quá nhiều máu không?
Nhân lúc hắn đang nghĩ ngợi lung tung, liền có mấy người dợm bước vào phòng trong. Hắn sực tỉnh, tóm lấy định ném ra ngoài, lại phát hiện người đó đầu đã điểm bạc, hơi dừng lại một chút, liền điểm huyệt hắn.
Sau đó hắn lạnh lùng nhìn những người còn lại. Thật đáng giận, dám thừa dịp hắn mải suy nghĩ định lẻn vào trong.
Những nơi mắt hắn lướt qua, nhất thời lặng ngắt như tờ.
Vì thế, phòng trong thì tiếng kêu thảm thiết, tiếng an ủi, tiếng gọi vang vang không dứt; phòng ngoài lại an tĩnh chưa từng thấy, vài người đang đứng, vài người nằm im dưới đất. Hiên Viên Sam đứng phiêu diêu, vẫy vẫy ống tay áo, gió thổi qua khẽ lay vạt áo hắn.
“Oa! Oa!” Thanh âm hài tử vang lên.
Bà đỡ ôm hài tử, cười hớn hở, “Chúc mừng chúc mừng, là một tiểu tử rất mập mạp.”
Trương Đông kích động, đôi môi run run. Hắn cẩn thận chạm vào tiểu tử, một bên mơ mơ màng màng hỏi Thảo Trà, “Là nhi tử của chúng ta đây sao?”
Thảo Trà dù đã kiệt sức, vẫn nhìn hắn mỉm cười, gật đầu.
Trương Đông nghe xong, đột nhiên ngã ùm xuống đất.
Trong phòng lại một trận hoảng loạn.
Cừa vừa mở ra, ánh sáng bên ngoài làm Kỳ An hoa mắt, nàng đưa tay ra định vịn vào cửa thì chạm ngay vào một bàn tay to lớn, ấm áp hữu lực.
Nàng mở to mắt, gương mặt Hiên Viên Sam gần trong gang tấc, “Đã sinh?” Hắn nhếch môi.
Kỳ An gật đầu, mắt lộ vẻ vui sướng, “Là con trai, rất mập mạp, đáng yêu!”
Hiên Viên Sam liếc mắt vào trong nhìn một cái. Bên trong đùm tã đỏ là một “lão nhân” đầy nếp nhăn, đáng yêu chỗ nào chứ? Nhưng hắn thu hồi ánh mắt rất nhanh, gật gật đầu, “Đáng yêu!”
Chỉ cần nàng nói là đáng yêu, vậy thì không thành vấn đề, hắn đồng ý.
Trương Đông tỉnh lại rất nhanh, hưng phấn ôm cục cưng ra cho mọi người nhìn.
Đây đã là lần thứ tư hắn chạy đến trước mặt Kỳ An, “Tống Kỳ An, ngươi nhìn xem, đây là con ta, có đáng yêu không?”
Kỳ An cười, gật đầu, “Có, thực là đáng yêu.”
Trương Đông lập tức cười tươi như hoa, cao hứng gật đầu, “Ngay cả Tống đại phu cũng nói như vậy thì không thể sai được. Ai, nhị thúc, mau đến xem con ta nè!”
Hiên Viên Sam nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy trong vẻ tươi cười của Kỳ An như có như không hàm chứa nét chua chát, tâm hắn lập tức thắt lại.
“Thật đúng là hạnh phúc, không phải sao?” Kỳ An nhẹ nhàng nói.
Trường Lan lặng lẽ nắm tay nàng, tròng mắt cũng hơi nóng lên. Lúc tiểu thư sinh thiếu gia không có vui mừng náo nhiệt như vậy, thậm chí ngay cả một giọt nước mắt cũng không có. Nàng đứng ở bên giường, nhìn tiểu thư cắn chặt góc chăn, móng tay bấu sâu vào thịt.
Thời khắc đó, dù có dùng cả vạn mũi dao xuyên tâm cũng không đủ để hình dung nỗi đau trong lòng nàng.
Mãi tới khi tiểu thiếu gia sinh ra, được đặt bên giường, tiểu thư mới khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng cúi sát đầu lại, sau đó nhắm mắt.
Nàng đi ra cửa, chạy đi thật xa mới dám lên tiếng khóc lớn.
Tiểu thư không chịu khóc thì nàng khóc giúp tiểu thư. Tiểu thư không chịu lau nước mắt, nàng đến giúp tiểu thư lau.
Nhưng, tiểu thư đau, tiểu thư thương, ai tới giúp tiểu thư được đây?
Tiểu thư nàng vốn phải là một tiểu thư được hưởng hàng ngàn hàng vạn sủng ái! Những người đó, nàng vĩnh viễn không thể tha thứ, vĩnh viễn không. Nàng vung tay lên, đám trúc ven đường nhất tề gãy nát. Trường Khanh an tĩnh đứng phía sau, chờ nàng thôi khóc.
———————–
“Nương, hôm nay nương xem sinh tiểu bảo bảo phải không?” Lãng nhi khi trở về nghe được chuyện này, rất là thắc mắc, liền nhảy vào lòng nàng, bắt nàng kể cho hắn.
“Ân! Trường Lan di không phải đã kể cho ngươi nghe hay sao?” Kỳ An nhéo má hắn.
“Cái đó không giống, Trường Lan di là Trường Lan di, còn nương vẫn chưa kể mà!” tiểu tử kia bất mãn kêu lên.
“Tiểu bảo bảo kia rất mập mạp, rất đáng yêu.”
“Không đúng!” Lãng nhi lập tức kêu lên, “Trường Lan di nói tiểu bảo bảo rất bẩn, lại nhiều nếp nhăn, tuyệt đối không đẹp mắt.”
“Sẽ không. Tắm rửa xong, sau hai ngày sẽ trở nên vô cùng đáng yêu.”
Lãng nhi cúi đầu buồn rầu trong chốc lát, hỏi nàng, “Vậy có đáng yêu hơn Lãng nhi không?”
Kỳ An bật cười, hóa ra hỏi han từ nãy đến giờ chính là ở chỗ này. “Sẽ không, trên thế giới không thể có hài tử nào đáng yêu được bằng Lãng nhi.”
Lãng nhi lập tức sung sướng nở nụ cười. Một lát sau, lại hỏi, “Nương, vậy lúc Lãng nhi sinh ra cũng rất bẩn sao?”
“Mặc kệ thế nào, cũng là Lãng nhi của nương.”
“Nương, lúc Lãng nhi sinh ra cũng có người cao hứng đến té xỉu sao?”
Kỳ An trầm mặc không nói, chỉ ôm chặt hắn. Lãng nhi cũng không hỏi thêm, nhu thuận tựa vào ngực nàng.
“Có, ta té xỉu!” Người nói chính là Trường Khanh nãy giờ vẫn ôm kiếm đứng ngoài cửa.
K