Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1285 lượt.
chớp mắt.
Bốn mắt nhìn nhau, Kỳ An cảm thấy trong mắt hắn có ánh sáng uyển chuyển lưu luyến.
Tay trái cảm thấy mát mát tiểu Thất kinh ngạc nâng tay lên nhìn, đã được băng bó lại, từng trận mùi thơm bay ra đúng là mùi cua Thiên Sơn ngọc lộ hoàn quý giá.
Mùi hương nồng đậm thế này, rốt cục hắn đã bôi bao nhiêu lên tay nàng?
Kỳ An buông cánh tay, nhìn hắn, “Ngươi dùng bao nhiêu thuốc vậy?”
Hiên Viên Sam nhìn nàng, không hề chớp mắt, một lát sau, không đáp mà hỏi lại, “Hắn có gì tốt?”
Kỳ An sửng sốt.
Hiên Viên Sam hơi hơi cúi đầu, “Hắn có gì tốt?”, bàn tay chậm rãi hạ xuống phủ lên cánh tay của nàng.
Suy nghĩ một thoáng đã hiểu ý tứ của hắn, bộ dáng ảm đạm của hắn làm tâm nàng tự nhiên rung lên.
Kỳ An khép hờ mắt, than nhẹ một tiếng, “Từ sau khi chết đi sống lại, ta liền từng bước gian, từng bước sai. Luôn sợ hãi vì một Tiêu Thất mà làm liên lụy đến hơn mười vạn người, cho nên không ngừng sợ hãi. Sợ hãi tính kế, sợ hãi phản bội, sợ hãi gánh vác. Nhưng cho dù có suy tính đắn đo, cũng không tránh đươc mưu toan và đau lòng. Ta không rõ, vì sao bề ngoài nhu nhược như vậy lại có thể làm ra những chuyện ngoan tuyệt đến thế, vì sao rõ ràng đã hứa hẹn như vậy lại có thể thay đổi nhanh chóng, vì sao người gần gũi thân cận đến như vậy lại có thể trở thành xa lạ. Nhưng mà hắn không giống vậy. Ngay từ lần đầu nhìn thấy hắn, ta đã thấy tin tưởng. Hắn làm ta cảm thấy an tâm, ấm áp. Ta không cần vất vả phòng bị, không cần lúc nào cũng phải lo lắng bị ruồng bỏ.”
“Huống chi, hắn từ nhỏ đã phải một mình lớn lên không có cha mẹ, không có những ngày vui vẻ, thực làm cho người ta thấy đau lòng.” Thật giống với kiếp trước của nàng, ai cũng có gia đinh, chỉ nàng là không có.
Khóe mắt bị ngón tay nhẹ nhàng lau, Hiên Viên Sam nhìn nàng, mắt tràn ngập ý thương tiếc.
Kỳ An mở mắt, khóe miệng giật nhẹ. Hóa ra nàng đã khóc! Nàng còn tưởng rằng nàng sớm đã hết nước mắt để khóc rồi! Giờ phút này, là Chiến Liệt đã động đến nơi mềm yếu nhất trong lòng nàng? Hay là do ánh mắt người trước mặt quá ôn nhu, ngón tay quá ấm áp?
Nước mắt lại theo nhau trượt xuống khỏi khóe mắt, Hiên Viên Sam mím môi, lần lượt lau đi.
Mãi đến khi nước mắt ngừng lại, hắn mới nâng hai tay lên “Lần sau nếu Kỳ An lại mềm lòng muốn cứu người, hãy dùng máu của ta.” Như vậy, tâm hắn mới không đau đớn giống như vạn mũi tên xuyên qua như vậy nữa. Hắn đã phải dùng rất nhiều khí lực mới khống chế không cho mình lao vào lúc đó.
Nước mắt rửa sạch nhãn tình trở nên trong suốt, trong tựa hồ có thể thấy cả bóng hình của hắn. Kỳ An nhìn thấy hắn “Đâu phải mỗi lần cứu người đều dùng phương pháp này? Chiến Liệt là trường hợp đặc biệt, cực có linh tính. Nếu tâm không cam, lòng không muốn thì sẽ có cảm giác khẩn trương phập phồng, không thể dẫn độc đi ra. Cho nên cần phải duy trì tâm tính vững vàng, kiên nhẫn chờ đợi mới có thể dẫn ra được. Hơn nữa, trước đó ta đã chuẩn bị rất nhiều, tuy rằng sẽ đau nhưng cũng không thể thương hại đến chính mình. Một phen đau đớn, đổi lấy việc hắn nhìn thấy ánh sáng, ta vẫn là buôn bán lời a.”
Hàng lông mi dài run lên, Hiên Viên Sam đột nhiên hỏi nàng, “Vậy ngươi đã trị cho hắn, sẽ không còn gút mắc gì với hắn nữa? Nếu hắn có yêu cầu vô lý gì, ngươi cũng sẽ không mềm lòng đúng không?”
Kỳ An sửng sốt, “Ngươi không phải nói hôm nay chúng ta sẽ đi sao? Làm sao còn có gì liên lụy được nữa?” Chiến Liệt kia, về sau hẳn là không có cơ hội gặp lại?
Hiên Viên Sam không nói, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên mép giường.
Lâu sau, hắn bỗng nhiên nở nụ cười, hai mắt sáng lên, “Kỳ An, ngươi vừa giải thích với ta? Nếu không phải là cần thiết, Kỳ An một câu cũng lười nói đúng không?”
Giống như lời đồn, Tiêu Thất dứt khoát bỏ qua thân phận địa vị, thà lưu lạc giang hồ cũng không nguyện cùng những người kia dây dưa. Tiêu Thất tiêu sái lạnh lùng, giống hệt Tống Quý tuyệt quyết chấp nhất trước đây, rời xa hoàng thành phú quý phồn hoa, bỏ qua danh dự khuê các, chỉ vì truy tìm điều trong lòng thực sự mong đợi.
Nữ tử như vậy, thiên hạ có thể có được mấy người?
Hắn nhẹ nhàng cúi người nhẹ hôn lên trán nàng, trên môi tràn ra nụ cười tuyêt mỹ. Nghe nói, nàng đã bỏ đi rất tiêu sái tuyệt quyết, với những người kia cũng không nói gì, nhưng hiện tại, nàng lại giải thích với hắn!
Trong lòng nàng, địa vị của hắn có phải đã bắt đầu khác đi?
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt mềm mại như nước.
“Kỳ An, chúng ta về nhà, được không?”
Kỳ An ngẩn ra, nhìn về phía cửa, con người kia sẽ tới kịp chứ? Nhưng, như thế thì thế nào? Nàng chung quy không có khả năng bồi hắn, mà hắn một thân huyền y thiếu niên, về sau hai con mắt sáng trở lại, phong thái chiếu nhân, nhất định sẽ không cô độc!
Hơi hơi buồn bã, nàng mắt khép hờ gật đầu!
Trong mắt Hiên Viên Sam ánh sáng nhạt chớp động, ngón tay nhanh như gió điểm huyệt đạo của nàng.
Kỳ An mở to hai mắt, khó hiểu nhìn hắn.
Tay hắn nhẹ nhàng giơ lên, lại dứt khoát múa lên, “Kỳ An, ta đã nói, tham dự vào tương lai ngươi, chỉ có ta!” Cho nên bất cứ ai khác, cho dù đã đi vào trong lòng