Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1278 lượt.
nàng, hắn cũng sẽ tự tay đào ra.
Rồi mặc kệ nàng khiếp sợ, hắn cúi người ôm lấy nàng.
Một cước đạp đổ cây nến, bay nhanh ra khỏi phòng, đạp đổ đỉnh phòng, dầu theo đó chảy xuống, làm cho căn phòng trước đó là của Kỳ An chìm trong biển lửa.
Sau đó, hắn ôm Kỳ An trốn vào trùng trùng hoa đào.
Trong lòng Kỳ An hoảng sợ, sao hắn có thể như vậy, ở đó còn vài gian phòng của hạ nhân, thế lửa như vậy, có mấy người có thể đào thoát? Huống chi, huống chi Chiến Liệt hắn…?
Tâm tư còn đang hỗn loạn, đã nghe thấy bóng dáng hồng y quen thuộc bay qua, hướng về phía phòng nàng đi tới.
“Kỳ An!” Thanh âm tê tâm liệt phế, tràn đầy bi thương.
Mấy thị vệ tựa hồ muốn chặn hắn lại, nhưng chưa kịp tới gần đã bị một chưởng đánh bay.
Đừng, đừng, ngăn hắn lại, ngăn hắn lại đi! Kỳ An hô lên nhưng lại không phá ra âm thanh nào, nước mắt tuôn rơi. Mắt hắn mới sáng lại, làm sao có thể đụng chạm lửa nóng? Hắn vừa mới nhìn thấy, làm sao có thể tàn nhẫn để hắn chứng kiến nàng chết?
Chiến Liệt khí thế kinh người, mấy chưởng đánh ra, người đã tới trước phòng Kỳ An.
Hỏa thế mãnh liệt, căn phòng bị cháy tan rã tơi bời, ầm ầm sụp xuống, khói đặc bốc lên, chung quanh người chạy tán loạn.
“Kỳ An, ngươi ở đâu?” Thanh âm được nội lực tống xuất đi thật xa, Chiến Liệt kinh hoàng nhìn chung quanh.
Nhưng, không một hồi âm.
“Kỳ An, ngươi là Kỳ An phải không?” Hắn chạy tới đám nữ tử bên cạnh, hỏi từng người từng người. Nhưng chỉ cần mới cầm tay đối phương lên, hắn liền biết là không phải, lại hất văng đi.
“Kỳ An, Kỳ An, Kỳ An…” Hắn gào lên, thanh âm làm người ta tan nát cõi lòng.
Bên cạnh là lửa cháy người kêu, vì sao hắn lại cảm thấy thế giới chỉ còn lại mình hắn?
Chiến Liệt bỗng dưng quay đầu lại, nhìn vào hừng hực liệt hỏa, Kỳ An, hay chính là chỗ này? Ý niệm vừa mới hiện lên trong đầu, hắn đã lao về hướng đó đánh tới.
Không có sự cho phép của hắn, nàng sao có thể một mình rời bỏ hắn, cho dù là chết, cũng không thể.
“Công tử!” Vương Sâm mang theo một đám hộ vệ, vội vã đuổi tới.
Mà hồng y thiếu niên kia đã nhảy lên cao, hòa vào hào quang chói mắt kia.
Chiến Liệt!
Kỳ An kinh sợ, phun ra một ngụm máu tươi, hôn mê bất tỉnh.
Trong mộng ngũ quang thập sắc Kỳ An giãy dụa không chịu tỉnh lại.
Trong mộng, đào hoa đầy khắp núi đồi, hoa nở rộ rực rỡ. Hắn đứng đó, sáng như ánh mặt trời, lại trong trẻo như ngọc.
Hắn nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng trắng, “Ta tên Chiến Liệt!”
Hắn nói, “Kỳ An, chúng ta mãi ở cùng nhau.”
Kỳ An muốn gật đầu nói, nhưng nàng chưa kịp mở miệng, đã thấy ánh tà dương biến thành liệt hỏa, thiêu đốt da thịt hắn.
“Chiến Liệt, lửa, lửa, đừng đi, đừng đi…” Kỳ An kêu to, đầy người mồ hôi.
Mạc Nhược đau lòng ôm lấy nàng, liên giọng an ủi, “Tiểu Thất, không phải sợ, không phải sợ, Mạc đại ca ở đây, ngươi sẽ được cứu, không có việc gì, không có việc gì a!”
Thân thể Kỳ An kịch liệt run rẩy, tựa hồ cực kỳ thống khổ.
Mạc Nhược chăm chú ôm nàng, một bên không ngừng an ủi.
Mãi cho đến khi nàng an tĩnh lại, Mạc Nhược mới căm hận nện một quyền lên chính đùi mình “Những người đó rốt cuộc đã làm gì nàng? Ngay cả năm đó, tràng phá thành diệt tộc kia cũng không làm tiểu Thất sợ hãi như vậy. Ta muốn diệt bọn hắn.” Câu cuối cùng là nghiến răng nghiến lợi nói ra.
Lời nói vừa dứt, hắn đã đứng dậy.
Vừa mới bước chân, y bào đã bị giữ chặt lấy.
Hiên Viên Sam chầm chậm ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, liếc hắn một cái, thả áo hắn ra, khuơ tay với Khinh Ngũ.
Khinh Ngũ hiểu ý, bước lên phía trước, giải thích theo tay hắn, “Không phải những người đó, là ta.”
Kể lại sự tình một lần, sắc mặt Mạc Nhược theo lời Khinh Ngũ mà biến đổi.
Cuối cùng, Mạc Nhược hỏi hắn “Vì sao lại làm như vậy khi đã biết sẽ làm nàng thương tâm?”
Hiên Viên Sam mím môi, hơi nhắm mắt lại. Lại dứt khoát mở ra, tiếp tục khoa tay múa chân.
Khinh Ngũ lau mồ hôi trên mặt, tiếp tục, “Đào Hoa ổ trong Đào Hoa cốc, Đào Hoa công tử hỉ nộ vô thường, tính cách cổ quái, dựa vào mạng lưới thông tin khắp thiên hạ của Đào Hoa ổ, nếu hắn còn muốn dây dưa với tiểu Thất, thì tiểu Thất có thể trốn vào chỗ nào? Chỉ có dập tắt ý niệm trong đầu hắn thì mới là tốt nhất cho tiểu Thất.”
Mạc Nhược suy nghĩ cực nhanh, nhớ lại hình ảnh hôm đó khi Hiên Viên Sam ôm tiểu Thất trở về, trong đầu hắn đã dâng lên một ý nghĩ mơ hồ, giờ đã rõ ràng, hắn nhìn về phía tiểu Thất, “Vương gia đối với tiểu Thất, tựa hồ có chút bất đồng?”
Hiên Viên Sam cũng nhìn về phía tiểu Thất, mỉm cười, vươn tay chấm vào nước trà, ghi lên mặt bàn mấy chữ, “Bởi ta yêu nàng.” Cho nên cho dù sẽ làm nàng thống hận, hắn cũng vẫn làm.
Kỳ An suốt hôn mê ba ngày mới tỉnh lại.
Câu đầu tiên nàng nói, là nói với Hiên Viên Sam đang ngồi trước giường nàng, “Hiên Viên vương gia, những việc ngươi giúp ta, ta khắc sâu trong lòng. Ngày khác nếu có cần, Kỳ An nhất định sẽ toàn lực hoàn lại. Nhưng, ta chán ghét ngươi, chán ghét ngươi hơn bất kỳ ai.”
Hắn bảo vệ Lãng nhi, cũng cứu nàng, đây là ân tình nàng rất cảm kích. Nhưng hắn làm nhữn