Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342925

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2925 lượt.

Tiết Đồng, đi xa như vậy để tới đây, tất nhiên là phải chơi hết mình.”
Mặt Cố Hạ tràn đầy vẻ không tình nguyện, “Triển thiếu…”
“Tiền thưởng cuối năm.” Triển Thiểu Huy thấp giọng nói bên tai cô, “Cô thắng tôi sẽ tăng tiền thưởng cuối năm cho cô.”
Cố Hạ ngẩng mặt lên nhìn anh, “Còn thua?”
“Thua tôi cũn sẽ không làm gì cô, cố được bao nhiêu thì cố.” Triển Thiểu Huy nói.
Tác giả: Triển thiếu lại nhân cơ hội ăn đậu hủ nha ^^






Mập mờ
Đây chính là một hình thức uy hiếp, Cố Hạ không thể không tiếp tục tập bắn cùng anh nữa. Triển Thiểu Huy đường hoàng nói: “Tập trung một chút, bây giờ tôi chỉ cô nhưng lát nữa thì cô phải tự mình đấu với Tiết Đồng, phải lấy lại tiền cược cho tôi.”
Cố Hạ không thể tìm được lời nào để phản bác lại, để cho Triển Thiểu Huy nắm lấy tay cô, nắm tay chỉ dạy thì cũng được, nhưng mà Triển Thiểu Huy luôn dán sát vào tai cô mà nói, giọng điệu vừa mang theo một chút uy hiếp lại vừa dịu dàng, hơi thở ấm áp phả vào bên tai, bên má và làn da trắng mịm trên cổ cô, làm cho cô cảm thấy ngứa ngáy. Cố Hạ cố gắng tự nói với mình, Triển Thiểu Huy chỉ muốn thắng nên mới như vậy, anh mặc dù là người có tiền nhưng dạo này lại rất nhỏ mọn, anh tuyệt đối không thích bị ăn tiền. Trong lòng không ngừng thuyết phục chính mình như vậy, nhưng hơi thở đàn ông thuộc về Triển Thiểu Huy cứ quanh quẩn bên người cô, Cố Hạ chịu không nổi mà tim đập loạn xạ, căn bản không có cách nào tập trung tinh thần được, đạn bắn ra không biết bay đi đâu mất, dù sao cũng không trúng bia, Triển Thiểu Huy vẫn còn ghé vao tai cô đắc ý cười, “Cô thật ngốc, còn phải cố gắng nhiều.”
Cố Hạ thật sự không chịu được nữa, “Triển thiếu, anh không cần phải chỉ như vậy, anh đứng bên cạnh mà chỉ tôi là được rồi.”
“Cô đần như vậy, không chỉ kĩ làm sao được?” Triển Thiểu Huy hùng hồn nói lí, “Đứng lãng phí đạn nữa, mỗi viên đạn đều bị thu phí đấy.”
“Vậy là tốt rồi.” Nếu không thì sau này lại càng thêm phiền toái, Cố Hạ buông lỏng được một chút, chẳng qua là tiền thưởng cuối năm xem ra không thể lấy thêm rồi.
Triển Thiểu Huy cũng không quan tâm đến thắng thua, chỉ cảm thấy trêu chọc Cố Hạ rất thú vị, anh đi tới nói: “Long Trạch, nếu anh không ngại thì tôi muốn giúp Cố Hạ một chút, cô ấy là phụ nữ nên chơi không giỏi lắm. Anh cũng có thể giúp Tiết Đồng, nếu không thì lại lãng phí đạn.”
Long Trạch thì sao cũng được, hôm nay nói thắng được nhà của Triển Thiểu Huy thì nhất định sẽ thắng, thỉnh thoảng thuận tiện đến chơi cùng với Tiết Đồng, dù sao ở trong nhà làm chuyện nào đó cũng không tiện lắm. Bên kia Triển Thiểu Huy vẫn tiếp tục trêu chọc Cố Hạ, nghiêng người ôm lấy cô, hoàn toàn không có vẻ đứng đắn như đang thi đấu, nhiều lần môi nhẹ nhàng lướt qua vành tai cô, toàn thân Cố Hạ cứng ngắc, ngay cả ngón tay nắm lấy súng cũng không còn tự nhiên linh hoạt nữa. Ngay cả Tiết Đồng cũng nhận ra hai người không phải đang tập bắn, chỉ làm cho có mà thôi, nhỏ giọng nói với Long Trạch: “Bọn họ thật là mập mờ, thoạt nhìn thì Cố Hạ cũng không hề tình nguyện.”
“Quan tâm đến người khác làm gì?” Long Trạch dí nhẹ đầu cô một cái, mắt cũng liếc sang bên kia, cười hì hì nói: “Anh cũng phải giúp em nhắm bắn, kĩ thuật bắn súng của anh Triển không tệ chút nào, không thể để thua bọn họ được.”
Long Trạch đứng sau lưng ôm eo Tiết Đồng, cũng cực kì gần nhau, môi cũng áp vào hai gò má, anh ta nắm lấy tay cô giúp cô bắn một phát, hoàn mỹ trúng vào hồng tâm. Triển Thiểu Huy đứng bên này nhìn thoáng qua, Long Trạch vội ghé vào má Tiết Đồng hôn một cái, sau đó liếc hàng mi kiêu ngạo đắc ý nhìn Triển Thiểu Huy; ý là: Anh cũng tiến tới đi.
Triển Thiểu Huy thật sự cũng muốn tiến tới, làn da Cố Hạ trắng nõn lại mềm mại, hơn nữa gương mặt đều đỏ bừng, giống như một trái đào mật hồng nhuận, hấp dẫn như thế càng làm cho người ta muốn dừng mà không được. Anh càng tiến lại gần hơn, miệng vẫn hấp dẫn cô, “Nhìn về phía trước, tay đừng run.” Môi của anh từng chút từng chút áp sát vào làn da trơn bóng của cô, sau đó nhẹ nhàng đụng vào má cô, động tác rất mềm rất nhẹ, giống như một con bướm đang nhảy múa trong vườn hoa thỉnh thoảng lại chạm vào cánh hoa, lúc anh đang chuẩn bị hôn khẽ lên mặt cô thì cây súng trên tay cô “phanh” một cái rơi xuống đất, đầu nghiêng sang một bên kéo dãn khoảng cách, “Triển…Triển thiếu, súng…súng rơi rồi