Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng
Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2926 lượt.
̃ đạt được, chẳng qua là mấy người kia còn nghiện, Mục Bằng cùng Trịnh Giang Hà vẫn còn cầm súng bắn, Triển Thiểu Huy nhìn thoáng qua Cố Hạ ngồi bên kia không có việc gì làm, đứng lên, gọi Cố Hạ, “Lại đây, tôi dạy cô chơi.”
“Chơi bắn súng?” Cố Hạ có chút chờ mong, loại trò chơi này bình thường rất ít cơ hội tham gian, thực tế vừa mới những hành động đẹp mắt như vậy của Triển Thiểu Huy, kích động nói: “Được.”
Cố Hạ chạy thẳng đến góc kệ đựng súng trường, trước kia ở trong tâm thương mại cô hay chơi trò dùng súng bắn bóng, cho nên chạy đến thử súng trường trước. Không ngờ Triển Thiểu Huy lại kéo cô sang, “Cái đó không thích hợp với cô, tới đây, tôi dạy cô bắn súng ngắn.”
Triển Thiểu Huy giúp cô chọn một khẩu súng ngắn nhẹ nhàng, giới thiệu cấu tạo súng cho cô biết trước, sau đó dẫn cô đến trước bia bắn, đưa súng cho cô, “Cầm lấy, từ từ tôi dạy cô.”
Triển Thiểu Huy dạy cực kì có trách nhiệm, anh đứng sau lưng Cố Hạ, hai tay cầm lấy tay cầm súng của cô, nói khẽ bên tai cô, “Nhắm vào, mắt nhìn thẳng phía trước, bắn thật dứt khoát biết không?”
Anh đứng sau lưng cô, dường như đang ôm lấy cả thân thể cô trong lồng ngực, bàn tay nắm chặt lấy đôi tay mềm mại của cô, nhiệt độ từ lòng bàn tay truyền đến cánh tay cô, lúc nói môi áp vào tai cô, hơi thở ấm áp phả vào vành tai cô, tê tê ngưa ngứa. Thậm chí vẫn cứ tiếp diễn như vậy, Cố Hạ cảm thấy môi anh đảo quanh vành tai mình, dường như có một dòng điện yếu ớt đang chạy quanh, tai Cố Hạ lập tức đỏ lên, toàn thân đều căng thẳng. Cô vội vàng nghiêng đầu đi, kéo dãn khoảng cách với anh, ấp úng nói: “Triển…Triển thiếu, tôi tự làm được rồi.”
“Cô làm được sao?” Triển Thiểu Huy hung dữ với cô, một tay rời khỏi lưng cô, ngược lại đặt trên hông cô, trực tiếp ôm cô vào lồng ngực, Cố Hạ đang định bất mãn lên tiếng thì tay anh đè chặt eo cô lại, “Lưng và eo thẳng lên, cô như vậy làm sao mà ngắm được?”
Mùa đông khá lạnh, hai người mặc cũng không quá mỏng manh, dù cho là mùa đông nhưng trong căn phòng này có hệ thống sưởi ấm, tất cả mọi người đều cởi áo khoác ra. Triển Thiểu Huy vòng tay qua ngang hông cô, sau lưng Cố Hạ dán trên lồng ngực anh, cô liếc mắt có thể nhìn thấy chóp mũi của Triển Thiểu Huy, chỉ cần cô hơi nghiêng đầu sang nói không chừng má có thể chạm vào môi của Triển Thiểu Huy. Cố Hạ căn bản không dám lộn xộn, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng tim mình đang đập, đối với loại nắm tay chỉ dạy này, Cố Hạ khó tiếp thu, nói: “Triển thiếu…tôi…”
“Đừng có nói lung tung.” Cô còn chưa nói ra thì Triển Thiểu Huy đã ngắt lời, Triển Thiểu Huy nhìn thấy vàng tai cô từ từ đỏ lên, màu đỏ ửng như phấn hồng kia chậm rãi lan đến hai má, anh càng nhìn càng thỏa mãn, khóe miệng càng cười vui vẻ, ngay cả giọng nói cũng mang theo chút vui vẻ: “Nhắm cho chính xác vào, tay hơi chùn xuống một chút, nhìn vào hồng tâm.”
Đây chính là cách dạy bảo làm cho tim người khác nhảy loạn xạ, Cố Hạ rất vất vả mới bắn được một phát, viên đạn bay đi đâu cũng không biết, dù sao cũng không bắn trúng bia. Bắn xong phát thứ nhất, cô thả tay xuống, vội vã giãy ra khỏi lồng ngực anh, “Tôi không bắn nữa.”
Triển Thiểu Huy kéo Cố Hạ lại, bất mãn nói: “Tôi có lòng dạy cô như vậy, cô lo mà học cho tốt vào.”
Cố Hạ cảm thấy kiểu dạy này rất mờ ám, không muốn tiếp tục nữa, tìm cớ nói: “Đạn bắn ra làm tay tôi rất đau, tôi thật sự không muốn chơi trò này nữa.”
Triển Thiểu Huy cũng không buông tha, “Cái gì mà chơi? Làm cho tốt vào, lát nữa cô phải đấu với Tiết Đồng.”
Anh nói xong thì lớn tiếng nói với đôi tình nhân đứng cách đó không xa, “Long Trạch, để cho Tiết Đồng so tài với Cố Hạ thử đi, tôi đặt cược.”
“Cược cái gì?” Long Trạch ngồi ở phòng nghỉ bên kia cười hỏi lại anh.
Triển Thiểu Huy nghĩ nghĩ, nói: “Bây giờ không phải anh đang ở nhà ba mẹ vợ sao? Ở vùng ngoại ô tôi có một căn nhà rất được, tôi cũng không ở đấy. Nếu Tiết Đồng thắng, tôi sẽ nhượng lại ngôi nhà nhỏ kia, vừa vặn thích hợp cho đôi vợ chồng son người hai thỉnh thoảng đến ở; nếu Cố Hạ thắng thì anh sẽ đưa cho tôi một trăm vạn.”
“Một trăm vạn? Anh xem thường tôi và Tiết Đồng vậy sao.” Long Trạch biết Triển Thiểu Huy tùy tiện lấy căn nhà kia ra đặt cũng không chỉ một trăm vạn, anh vỗ vai Tiết Đồng, “Tiết Đồng, chúng ta hãy thắng được ngôi nhà kia, không cần phải khách sáo với bọn họ.”
Triển Thiểu Huy quay đầu lại kéo Cố Hạ qua, “Luyện cho tốt vào, lát nữa so tài với