Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342914

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2914 lượt.

, làm cho cô không có cách nào khép miệng lại, hương vị của cô thật sự rất tuyệt, Triển Thiểu Huy hận không thể nuốt cả đầu lưỡi của cô vào.
Dần dần, Triển Thiểu Huy cảm giác được Cố Hạ không còn sức phản kháng nữa, anh đã từ từ bị lạc vào nụ hôn ngọt ngào này, động tác hơi nhẹ đi một chút, triền miên mềm mại cùng mạnh mẽ tồn tại song song, trằn trọc liếm láp đôi môi cô, đầu lưỡi không ngừng hấp dẫn cô.
Có lẽ bởi vì quá thiếu không khí nên toàn thân Cố Hạ xụi lơ, toàn bộ đều dựa vào sức mạnh của Triển Thiểu Huy để chống đỡ thân thể, ý thức cũng dần dần trở nên hỗn loạn, bắt đầu hùa theo anh. Môi của Triển Thiểu Huy vẫn không rời khỏi cô, cô bị anh áp dưới thân thể mình, từng nụ hôn nóng bỏng rơi trên mặt cô, bên tai, giống như từng ngọn lửa, hòa tan cả cơ thể.
Tác giả: Triển thiếu kiêu ngạo không thể nhịn được nữa rồi.






Trái tim loạn nhịp
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ tà tà chiếu rọi trên mặt đất, loang lổ in bóng những bông hoa, Cố Hạ bị hôn đến thất điên bát đảo, dường như khí lực toàn thân đều bị rút hết. Qua thật lâu, Triển Thiểu Huy mới hơi rời khỏi môi của cô, trằn trọc sang hai má, sang bên tai, phần cổ, anh mở cổ áo của cô ra, làn môi nóng rực ủi qua từng tấc da thịt non mịm trên cổ, một dòng khí nóng chạy tán loạn trong cơ thể anh, một tay vung lên luồn vào áo cô, từ phía dưới chui vào chạy dọc theo sống lưng, tiếp tục hướng lên trên, vuốt ve hai ngực cô, xúc cảm trên khuôn ngực cao ngất mềm mại rất tuyệt, bắt anh dừng cũng dừng không được.
Có lẽ sức của anh quá lớn nên Cố Hạ kêu ra tiếng, càng giống với âm thanh gợi cảm mị hoặc, Triển Thiểu Huy đã vén áo của cô đến trên ngực, áo ngực cũng bị đẩy ra, thuận tiện để tay mình hành động. Làn da cùng khu vực mẫn cảm kích thích lộ ra làm cho Cố Hạ dần dần tỉnh lại, lấy tay bất lực đẩy anh ra, “Đừng mà, bỏ tôi ra…”
Triển Thiểu Huy vẫn giữ lấy cô, nụ hôn tinh tế liên tục rơi trên môi cô, hai má, dưới tai, rồi đột nhiên một âm thanh sát phong cảnh vang lên, một tiếng “răng rắc” vang lên cửa bị đẩy ra, một nhân viên phục vụ đứng trước cửa ra vào, nhìn thấy trong phòng còn người, hơn nữa lại ở trong tình huống này thì giật mình biết mình đã phạm sai lầm, liên tục không ngừng xin lỗi, “Rất xin lỗi, rất xin lỗi…”
Nói xong vội vàng lui ra khỏi phòng, đóng cửa phòng lại, lúc nãy nhìn thấy có người ra, cho rằng phòng không còn ai nên mới vào, không ngờ tới lại phá hỏng chuyện tốt của người ta, đứng trước cửa ra vào nhìn thấy ánh mắt không mấy lương thiện của Triển Thiểu Huy thì toàn thân run lên.
Cố Hạ cúi đầu, dường như không dám đối mặt với anh, đầu óc vẫn còn mơ hồ. Cúi đầu nhìn đường viền trên tay áo anh rồi mắt lại vụng trộm nhìn anh, thấp giọng hỏi: “Triển thiếu, có phải anh thích tôi không?”
“Em không cần phải nói nhảm nhiều như vậy.” Triển Thiểu Huy sẽ không thèm trả lời câu hỏi này của cô.
Cố Hạ tức giận uất ức nói, “Nhưng mà, anh không thích tôi thì sao có thể như vậy? Đây chính là nụ hôn đầu tiên của tôi, hơn nữa tôi…”
“Nụ hôn đầu tiên?” Triển Thiểu Huy hứng thú nhìn cô, ở suối nước nóng anh đã từng hôn cô, nghe cô nói như vậy ngược lại cảm thấy tâm trạng rất tốt, cười càng tươi, “Rất tốt.”
Anh vuốt vuốt đầu cô, “Từ nay về sau anh sẽ đối xử thật tốt với em, em đừng có mà nghĩ vớ nghĩ vẩn làm hỏng hết chuyện.”
“Tôi mới không thèm anh…” Cố Hạ tỏ ra tức giận nói.
Nhưng mà Triển Thiểu Huy lại bịt miệng cô lại, “Đã bảo em đừng có nói lung tung rồi mà. Nơi này là địa bàn của anh, có phải em cảm thấy anh không dám trị em không?”
Mắt anh sáng như đuốc nhìn cô chằm chằm, Cố Hạ vừa mới mở miệng thì đã phá hỏng hết tâm trạng, đột nhiên anh vừa cười vừa chậm rãi bắt lấy tay cô, “Em mà nói lung tung nữa là anh sẽ tiếp tục hôn em, hoặc là làm chuyện gì khác anh cũng không để ý.”
Cố Hạ rối bời trong lòng, trong ánh mắt Triển Thiểu Huy tràn ngập lửa, cô có hơi sợ anh, giọng nhỏ như muỗi bay, “Tôi có thể vào toilet không?”
Qua tấm gương trong toilet, Cố Hạ nhìn thấy môi mình đỏ lên, Triển Thiểu Huy chẳng dịu dàng chút nào, người đàn ông kia có ý gì cô cũng không biết, nghĩ đến là thấy tức. Cố Hạ không phải người phóng túng, tuy cô cảm thấy mình không quá thông minh nhưng cũng hiểu làm việc gì cũng phải lượng sức mình, cho nên mới muốn cách xa Triển Thiểu Huy một chút, không ngờ lại biến thành thế nà


Old school Easter eggs.