Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342913

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2913 lượt.

y.
Cô đứng ngây người trong toilet thật lâu, lúc ra ngoài thì sắc mặt Triển Thiểu Huy đã trở lại bình thường, anh kéo tay cô tới, mang theo một vẻ phách đạo không cho cự tuyệt, cùng cô ra khỏi hội quán tản bộ. Cố Hạ không biết phải nói gì, cúi đầu nhìn những viên đá cuội trên đường, không phản kháng cũng không phối hợp, quan hệ của hai người trở nên mập mờ, nói là tình nhân sao, hình như cảm thấy không giống vậy.
Triển Thiểu Huy cũng không phải người hay nói nhiều nhưng anh lại không thích Cố Hạ trầm mặc như vậy, nói: “Anh dẫn em đi làm chuyện kích thích một chút.”
“Chuyện kích thích?” Cố Hạ giật mình, trong đầu hiện lên việc giường chiếu, vội vàng vung tay anh ra, “Tôi không đi.”
“Giữa ban ngày mà nghĩ gì thế?” Triển Thiểu Huy dùng ngón tay dí nhẹ đầu cô, trong cổ họng phát ra tiếng cười khẽ.
Chuyện kích thích mà anh nói chính là dẫn Cố Hạ đi bão (đua xe ấy), hơn nữa còn là đi bão xe máy. Cỗ xe máy Halley tỏa ánh vàng kim dưới ánh mặt trời, nước sơn phối hợp thêm màu đỏ như ngọn lửa đang bùng cháy, Triển Thiểu Huy thay đổi một bộ quần áo bằng da, đội mũ bảo hiểm cùng khăn quàng cổ lên cho Cố Hạ, sau đó chở theo cô mau chóng đuổi theo.
Lúc vừa mới bắt đầu tốc độ cũng không quá nhanh, về sau lái xe ra khỏi nội thành, đến một đoạn đường núi không có người qua lại, Triển Thiểu Huy đột nhiên lớn tiếng nói: “Ôm chặt anh!”
Cố Hạ không còn lựa chọn nào khác, bánh xe ma sát với mặt đất tạo nên tạp âm ngày càng lớn, lốp xe cấp tốc xoay tròn, cảnh vật bốn phía giống như một thước phim lướt qua, như lốc xoáy không thể nhìn thấy rõ. Tốc độ cao tạo nên kích thích mãnh liệt khiến cho Cố Hạ quên mất phải thét lên, từng đợt gió gào thét lướt qua, giống như muốn vật ngã người trên xe xuống, tim Cố Hạ nhảy lên cổ họng, vội vàng ôm chặt lấy vòng eo rắn chắc của Triển Thiểu Huy.
Xe máy chạy trên đường, khi thì đột nhiên đổi hướng, khi thì thân xe dường như nghiêng hẳng xuống mặt đất, Cố Hạ cảm thấy đất trời đột nhiên rung chuyển, không thể nhìn rõ thứ gì, chỉ cảm thấy tốc độ mang đến một cảm giác kích thích cùng sợ hãi. Hai tay cô ôm chặt lấy Triển Thiểu Huy, thân thể dán chặt vào sau lưng anh, đầu tựa vào vai anh, ôm anh thật chặt, dường như ngoại trừ dựa vào anh thì không còn cách nào khác.
Xe đột nhiên ngừng lại, sắc mặt Cố Hạ tái nhợt, tim đập nhanh kinh khủng, vẫn duy trì tư thế ôm chặt lấy anh, dường như vẫn chưa lấy lại được tình thần. Triển Thiểu Huy tháo nón ra, nghiêng đầu ra sau hỏi cô: “Thích không?”
Trên mặt anh còn mang theo một chút đắc ý, rất nhanh nghiêng người đi tháo bao tay ra. Động tác rất trôi chảy, sau đó giúp cô tháo nón ra, thừa dịp Cố Hạ còn đang ngẩn ngơ thì tháo đai của cô ra ôm cô vào trong lồng ngực. Trái tim đang đập kịch liệt của Cố Hạ vẫn chưa bình phục trở lại được, cô nghiêng đầu chôn trong lồng ngực của anh, chỉ nghe thấy tiếng tim đập, không biết là của mình hay là của Triển Thiểu Huy.
Triển Thiểu Huy vỗ nhẹ vào lưng cô, một lát sau, vờn nghịch mái tóc bay tán loạn của cô, hôn nhẹ lên trán cô rồi chậm rãi nâng đầu cô lên, in từng nụ hôn nhỏ vụn lên mặt cô, không kịch liệt thô lỗ như trước, mà dịu dàng triền miên, ngọn lửa nóng từ từ quay trở lại, môi lưỡi giao hòa với nhau. Cố Hạ ôm eo anh, cảm giác được cơ thể rắn chắc của anh, môi của anh, nụ hôn của anh, hương vị của anh đang bao vây lấy mình.
Triển Thiểu Huy cũng chưa từng nói anh thích cô, sau khi nụ hôn triền miên kết thúc, anh chỉ nói: “Em phải yêu anh”, đương nhiên mang theo vẻ phách đạo, giống như mệnh lệnh của một ông chủ đối với nhân viên, “Hôm nay cô phải làm tốt việc này.”, nhưng ánh mắt của anh lại tràn ngập vẻ dịu dàng, có một thứ gì đó nhẹ nhàng chảy xuôi, không một tiếng động mà tiết lộ bí mật nơi đáy lòng.
Lúc xe máy khởi động lại, Cố Hạ vẫn ôm eo anh, không biết là vì sợ anh sẽ đột nhiên tăng tốc hay là yêu thích cảm giác an toàn này. Xe máy đi trên con đường lớn, hướng về phía ánh chiều tà, Cố Hạ nhìn thấy ánh mặt trời hồng hồng, in bóng hai người thật dài trên đường.
Hôm nay Cố Hạ rất yên lặng, lúc cùng anh ăn cơm tối cũng chỉ vùi đầu vào ăn cơm, biểu hiện của Triển Thiểu Huy lại dịu dàng hiếm thấy, không sai cô cái này cái kia, thậm chí còn gắp thức ăn cho cô. Thỉnh thoảng Cố Hạ lại lén nhìn anh, thấy anh ngẩng đầu lên thì lại vội vàng cúi đầu xuống.
Tất cả đều thay đổi trong một ngày, lúc nãy Cố Hạ còn mừng thầm vì đã thắng lại hết tiê