Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342911
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2911 lượt.
̣i không nói trước.” Cố Hạ đổ thừa cho anh.
Triển Thiểu Huy vung tay lên: “Vậy em đi mua lại đi.”
Cố Hạ liếc anh một cái, người khác đều bắt bạn trai của mình chạy đi mua vé, còn cô đến đây thì Triển thiếu gia ngồi uống trà, không động một ngón tay. Từ ngày hôm qua đến bây giờ Cố Hạ đã suy nghĩ rất nhiều mà cũng không thể hiểu nổi quan hệ hiện giờ của bọn họ là gì, thấy thế nào cũng giống ông chủ cùng nhân viên hơn, chỉ có điều là tên ông chủ này hiện giờ đã sỗ sàng một cách quang minh chính đại, Cố Hạ cảm thấy điên mất thôi, không biết sao mình lại đi chọc đến người này.
Lại xếp hàng thêm 10 phút nữa, lúc Cố Hạ nghe người bán vé nói vé dành cho tình nhân đã bán hết thì chỉ cảm thấy người bán vé này thật đáng yêu, cô thở phào nhẹ nhõm, bước chân chậm rãi thoải mái đi đến trước mặt Triển Thiểu Huy, “Triển thiếu, hôm nay đông quá, vé kia bán hết rồi.”
Triển Thiểu Huy không hài lòng lắm nhìn cô, Cố Hạ cảm thấy ánh mắt kia rõ ràng biết hai chữ “ghét bỏ”, ý là “Có một chút chuyện như vậy cũng làm không xong, có phải em chỉ biết ăn cơm không thôi vậy,” chẳng qua là Cố Hạ đã miễn dịch với sự ghét bỏ của anh, không để ý tới anh, “Tôi đi mua một ít thức ăn và đồ uống, anh chờ tôi một lát.”
Đến khi Cố Hạ mang đồ ăn về, thấy thời gian cũng gần đến, Triển Thiểu Huy cầm hai tấm vé đứng lên, đi vào trong rạp cùng cô. Cố Hạ muốn nhìn tấm vé một chút để dễ tìm vị trí, nhận lấy tấm vé vào cửa từ tay Triển Thiểu Huy thì lập tức ngẩn người, đây không phải là vé cô đã mua lúc nãy, đột nhiên lại biến thành phòng VIP, chính là hàng ghế dành cho tình nhân, Cố Hạ quay đầu lại dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Triển Thiểu Huy, “Triển thiếu, đây không phải là vé tôi mua mà?”
“Đương nhiên không phải vé em mua, vừa rồi anh đã đổi với người khác.” Triển Thiểu Huy vươn tay ôm chầm lấy cô.
“Anh uy hiếp bắt người khác đổi cho anh sao?” Cố Hạ quay trái quay phải, may mà hôm nay Triển Thiểu Huy không mang theo vệ sĩ.
“Chưa từng thấy ai như em cả.” Triển Thiểu Huy tiếp tục khinh bỉ cô, “Chỉ cần một ít tiền là được thôi.”
Phòng chiếu phim dành riêng cho tình nhân vô cùng mập mờ, không phải hàng ghế cuối cùng mà là vị trí trên lầu, toàn bộ căn phòng kín như bưng, vừa đối mặt với màn hình, đằng sau cũng khóa kín lại tránh cho người khác làm phiền. Trên chiếc ghế salon màu đỏ đặt một dãy gối, ngọn đèn màu cam vẽ ra không khí mông lung mập mờ, bên cạnh là chiếc bàn nhỏ cắm vài bông hoa, vừa ấm áp vừa lãng mạn. Đặc biệt nhất là trong lúc phim đang chiếu thì đèn tắt cửa cũng đóng lại, nơi này chính là một không gian tăm tối riêng tư.
Sau khi Cố Hạ bước vào thì ôm lấy chiếc gối ôm trong ngực, ôm rất chặt như là sợ người khác cướp mất, cả người co rúm lại, chẳng qua là không thể cứ duy trì một tư thế này mãi, Triển Thiểu Huy chỉ nhẹ nhàng chỉ huy cô vài câu, lúc thì mang đồ uống lúc thì đút bỏng cho anh, Cố Hạ không phải là người có sức phản kháng, ngoan ngoãn nghe theo lời sai bảo của nhà tư bản kia, cầm bỏng ngô đút từng miếng từng miếng vào miệng anh. Mỗi lần Triển Thiểu Huy ăn bỏng trên tay cô thì đầu lưỡi ẩm ướt lại lướt qua ngón tay cô, toàn thân Cố Hạ tê rần, cực kì không tự nhiên. Một lát sau, Triển Thiểu Huy kéo cô qua, một tay xuyên qua gáy khoác lên vai cô, giống như tất cả những đôi tình nhân bình thường rúc vào nhau xem phim.
Bộ phim đang xem chính là phim bom tấn của Mĩ, rõ ràng là quảng cáo rùm beng vậy mà kết quả lại không ngừng có những tình tiết mập mờ, nhiều lần chiếu những cảnh nam nữ yêu đương, dáng người nữ diễn viên nóng bỏng, lúc hôn nhau mãnh liệt với nam diễn viên, đạo diễn lại tạo nên một không khi rất mờ ám làm cho Cố Hạ đỏ mặt tim đập liên hồi. Cánh tay Triển Thiểu Huy ôm Cố Hạ dần dần siết chặt, trong phim hai người vẫn còn hôn nhau khó khăn chia lìa, anh cũng rất thích cảm giác được ôm Cố Hạ, lúc ôm cô thì không thể nhịn được cảm thấy rất hài lòng thỏa mãn, không khí trong phim rất khá, anh hơi nghiêng người ôm Cố Hạ vào trong lồng ngực, mặt càng ngày càng gần.
Cố Hạ cũng cảm thấy được hơi thở của anh càng ngày càng gần, trong đầu cảnh giác tột độ, lúc anh sắp hôn cô thì lấy tay che miệng của mình lại.
Triển Thiểu Huy ghé vào bên tai cô khẽ cười, ngược lại ngậm lấy vành tai cô, mút vào, hơi thở nóng bỏng phun ra, thấp giọng nói: “Lấy ra.”
Toàn thân Cố Hạ căng thẳng như đang chiến đấu với kẻ thù, ngày hôm qua bị anh tập kích bấ