Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2919 lượt.
́ Hạ, cô cười nói: “Triển thiếu, tết âm lịch vui vẻ, lúc trở lại tôi sẽ mang theo đặc sản cho anh.”
“Được.” Giọng nói của Triển Thiểu Huy có chút dao động.
Đây là lần cuối cùng bọn họ trò chuyện trong năm trước, trở về nhà, Cố Hạ trải qua cuộc sống đồng ruộng, buổi sáng ngủ đến giữa trưa, mỗi ngày ba mẹ đều là những món ăn phong phú, ở nhà Cố Hạ ăn không giống như đang giảm béo, ăn rất nhiều, ngủ cũng nhiều. Túi tiền của cô cũng không tính là quá đầy, lễ mừng năm mới có rất nhiều chuyện vui, gặp những người bạn nối khố, còn tụ tập bạn học từ thời trung học, đi thăm người thân, thăm bạn bè, mỗi ngày đều rất phong phú vui vẻ. Thời gian trôi qua rất vui nên Cố Hạ cũng không nhớ đến Triển Thiểu Huy, cũng chưa từng gọi điện thoại cho anh, chỉ trừ một tin nhắn chúc mừng lúc giao thừa, chỉ thuận tiện gửi cho anh một tin thôi.
Lúc ở nhà nhiều khi Cố Hạ ném di động trong phòng ngủ, thường không nghe thấy tiếng chuông điện thoại, đến đầu năm nhìn thấy ba cuộc gọi nhỡ, một trong số đó là Triển Thiểu Huy, còn lại là bạn bè, khi đó trong nhà đang có khách nên cô cũng không để ý, nghĩ ăn cơm tối xong sẽ gọi lại. Nào biết về sau chơi mạt chược cùng bà con bạn bè, đánh tới 11h mới tan cuộc, cũng quên mất việc phải gọi lại.
Chuyện cô quên không chỉ có chuyện ấy, quan trọng hơn là cô đã quên mang đặc sản lên cho Triển Thiểu Huy, lúc Cố Hạ trở về, một cô gái xách quá nhiều thứ, lúc ấy mua một số đồ ăn vặt rồi trở lại phòng thuê, vài người bạn học của Từ Lộ Lộ tới, giống như một đám hổ báo, chia nhau ăn sạch đồ của cô.
Lúc ấy Cố Hạ còn rất vui vẻ, ngồi xe lửa lại khá mệt mỏi nên buổi tối tắt máy đi ngủ sớm. Sáng ngày thứ hai lấy di động ra xem mới phát hiện có một tin nhắn, “Chiều nay tôi đến Khải Hoành, nhớ mang quà lên tôi sẽ ghé qua lấy.”
Cố Hạ suy nghĩ thật lâu mới nhớ tới anh nói đến thứ gì, lập tức cảm thấy không ổn, cô cũng không thể nói với Triển Thiểu Huy rằng “Tôi đã hoàn toàn quên mất chuyện này.”, sầu lo một hồi, buổi trưa Cố Hạ chạy đến vài cửa hàng, cuối cùng tìm được một số đặc sản, đóng gói cẩn thận, thoạt nhìn cũng rất giống, cũng tạm xem như đặc sản. Cố Hạ mua hai gói cho nhiều rồi gói kĩ hai gói ấy lại. Vốn hai gói đồ ăn này thì không có vấn đề gì, vấn đề là Cố Hạ thuận tay bỏ cả hóa đơn vào đấy.
Tác giả: Triển thiếu đúng là bị Cố Hạ ép, đương nhiên anh cũng xem như tự gây nghiệt
Bộc phát
Triển Thiếu Huy nói Cố Hạ mang đồ đến sau khi tan ca, khi đó anh đang ngồi trong xe hơi của mình, lúc nhận gói quà thì tâm trạng rất vui vẻ, hàng chân mày cùng khóe mắt mang theo một chút vui sướng. Triển Thiếu Huy rất yêu thích mở ra ngay nhìn một cái, khi anh nhìn thấy hóa đơn ghi rõ thời gian cùng địa điểm mua hàng thì khuôn mặt trở nên xanh như nước biển, tâm trạng thoáng cái chùn xuống, anh giơ tấm hóa đơn màu trắng lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cố Hạ, cô giải thích cho tôi.”
Bằng chứng trước mặt không còn cách nào chối cãi, Cố Hạ ấp úng nửa ngày, bắt được một ý tưởng, nói: “Lúc trở về xách quá nhiều thứ, khi đó tính trở về thành phố C sẽ mua sau, dù sao ở đây cũng có mà.”
Cô bắt đầu giả vờ đáng thương, bởi vì sợ anh nổi trận lôi đình nên giọng nói trở nên nũng nịu, “Tôi chỉ có một mình, chen chúc trên xe lửa rất vất vả. Anh đi xe tốt như vậy, đương nhiên không biết tàu xe mùa tết kinh khủng cỡ nào, xách quá nhiều thứ dù có vé cũng không chen chúc lên xe nổi.”
Việc Triển Thiếu Huy căm hận nhất chính là Cố Hạ không bao giờ thèm đặt anh trong lòng, không mang quà lên cho anh thì chưa tính, bây giờ còn dám tùy tiện mua một ít đồ lừa gạt anh; sau khi trở về cũng vậy, điện thoại cũng không thèm gọi cho anh lấy một cuộc. Anh chủ động gọi điện cho cô thì không nghĩ tới Cố Hạ cũng không gọi lại. Cố Hạ chỉ chủ động gọi điện cho anh một lần, đó chính là lần nằm viện, Tiểu Ngũ nói muốn đuổi việc cô, Cố Hạ mới gọi điện đến cầu xin anh. Mặt Triển Thiếu Huy u ám, “Gạt tôi sẽ có kết quả gì cô có nghĩ đến không?”
Vị họ Quan ngồi đối diện không thèm ngẩng đầu lên, “Nếu là trá hòa thì cô phải chờ theo tam gia.” (hix ta ko biết cái khoản mạt chược này đâu)
Bởi vì Tiết Đồng trá hòa, đợi lát nữa người khác thắng cô sẽ đi theo. Cố Hạ lại không muốn thắng lớn nên tùy tiện hồ trước; mặt khác lại để cho hai nhà kia lại bắt được cơ hội, không kiêng nể g