Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2912 lượt.

t ngờ còn bây giờ cô đang rất tỉnh táo, tay đang bịt miệng cũng không chịu buông ra.
Triển Thiểu Huy hôn vành tai cô một lúc cũng không có tác dụng nên cậy mạnh lấy tay mở bàn tay đang che miệng của cô ra, còn giữ chặt lấy tay kia của cô, sau đó kéo khóa áo khoác của cô ra, vén áo ngực lên, động tác trôi chảy, tấn công liên tục, bàn tay trên lưng cô không ngừng sờ soạng. Cố Hạ hoảng hồn, vội vàng dùng bàn tay đang che miệng đè cánh tay của anh lại, “Không được như vậy.”
Trong cổ họng Triển Thiểu Huy còn phát ra tiếng cười trầm thấp, rút tay lại hôn lên môi cô, trong bóng đêm nhè nhẹ nhấm nháp đôi môi cô. Hôm nay Cố Hạ không chịu phối hợp chút nào, hàm răng cắn quá chặt, mặc cho Triển Thiểu Huy có dịu dàng hấp dẫn cô thế nào cô cũng không chịu mở miệng ra, Triển Thiểu Huy mút làn môi của cô vào, giọng nói trầm thấp hấp dẫn cô: “Ngoan nào, mở miệng ra.”
Dựa vào cái gì mà Cố Hạ phải ngoan, dựa vào cái gì phải mở miệng ra hôn anh ta, anh chưa từng thổ lộ với cô, vẫn giữ dáng vẻ đại thiếu gia, uy hiếp cô, khinh bỉ cô, quan hệ của hai người không rõ ràng, Cố Hạ mặc kệ, cắn răng không chịu mở miệng ra.
Triển Thiểu Huy tiếp tục hôn cô một lúc, có chút bất mãn vì cô không phối hợp, “Tự mình chuốc lấy.”
Anh rời khỏi môi của cô, đặt cả người cô lên ghế salon, hai cánh tay cô bị kéo lên khỏi đỉnh đầu làm cho cô không thể nào cử động được, đây là nơi công cộng, dưới lầu còn có vô số người xem, Cố Hạ không dám kêu lớn tiếng, thân thể giãy giụa thấp giọng nói: “Anh thả tôi ra…”
Cô giãy giụa trước mặt Triển Thiểu Huy không hề có kết quả gì, Triển Thiểu Huy tiếp tục thăm dò vào vạt áo của cô, vén áo ngực lên vuốt ve bộ ngực mềm mại của cô, khẽ nhéo đỉnh hoa kia, Cố Hạ còn đang khom người phản kháng, “Anh mà còn như vậy tôi sẽ la lên anh đang quấy rối tôi đấy?”
“Em gọi đi!” Trong bóng tối Cố Hạ không thể nhìn thấy nụ cười đắc ý của Triển Thiểu Huy, anh nói: “Nếu em muốn người khác biết chúng ta đang làm gì trong này thì cứ gọi đi, anh cũng không ngại chút nào cả. Cho dù người khác có nghe thấy thì cũng chỉ nghĩ em đang quyến rũ anh, quyến rũ không được nên muốn hãm hại anh.”
Cố Hạ thừa thẹn lại vừa giận, bàn tay Triển Thiểu Huy vẫn còn đang chạy dọc theo thân thể cô, thổi gió châm ngòi bốn phía, chậm rãi trượt đến thắt lưng, sau đó xuống dưới, chậm rãi luồn vào trong quần lót của cô, từng tấc từng tấc một tiến vào.
Tay anh có vết chai mỏng, chạm vào làn da lại gây nên cảm giác kích thích ngưa ngứa, Cố Hạ cầu xin, “Anh dừng tay lại, Triển thiếu, xin anh, đừng như vậy…”
Triển Thiểu Huy cũng không tiếp tục động tác của mình nhưng cũng không lấy tay ra, “Giờ đã biết cầu xin rồi? Vừa rồi sao không chịu phối hợp?”
“Tôi phối hợp, tôi phối hợp…” Cố Hạ nói liên tục, “Triển thiếu, thả tôi ra đi.”
Triển Thiểu Huy vẫn nằm trên người cô thấp giọng cười, “Cũng tại em chọc anh.”
Một tay anh còn đang đặt trên bụng Cố Hạ, vuốt vùng bụng bằng phẳng, có khi ngón tay còn động vào nơi kia, dường như lúc nào cũng có thể tiếp tục thăm dò xuống dưới lách qua con đường u tối kia, Cố Hạ hoàn toàn mềm nhũn: “Tôi sai rồi.”
“Đã biết sai thì phải sửa chữa lỗi lầm.” Bàn tay Triển Thiểu Huy chậm rãi luật động, từng chút từng chút vuốt ve làn da của cô, lưu luyến thật lâu mới chậm rãi đứng dậy, “Đến đây lấy lòng anh đi, hôm nay anh sẽ tha cho em.”
Cố Hạ vội vàng đứng dậy, sửa sang lại quần áo của mình, mặt nóng như cái nắng thiêu đốt của tháng bảy, cũng may trong này rất tối nên mặt có đỏ cũng không có ai nhìn thấy. Cô ngồi xuống trên ghế salon, trong bóng tối Triển Thiểu Huy vẫn đang theo dõi cô, cô không biết phải làm sao để lấy lòng anh, “Anh ăn bỏng không?”
“Không phải anh muốn thế này, chúng ta tiếp tục hôn.” Triển Thiểu Huy áp sát lại, mang theo một chút trêu ghẹo vui vẻ, “Em chủ động bày tỏ tình cảm, đó là lời xin lỗi.”
Trong bóng tối Cố Hạ không thấy rõ nét mặt của anh, tuy vậy vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh, mặt Cố Hạ càng nóng, ngồi một chỗ xoắn xoắn ngón tay, nửa phút sau, Triển Thiểu Huy chắc hẳn đã mất hết kiên nhẫn, từ trong mũi hừ lạnh một tiếng, “Sao? Không muốn hôn, vậy chúng ta tiếp tục chuyện vừa rồi…”
“Tôi muốn hôn.” Cố Hạ ngắt lời anh, cô có chút sợ Triển Thiểu Huy, cô cảm thấy người đàn ông này nhất định là chuyện gì cũng có thể làm.
Cố Hạ nghiêng người ngồi trên ghế salon, ánh sáng quá yếu, cô chỉ có thể nhìn được hì


pacman, rainbows, and roller s