Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2908 lượt.

nh dáng của anh, chậm rãi duỗi hai tay ra khoác lên vai Triển Thiểu Huy, kéo anh lại gần, khuôn mặt áp sát vào, chậm rãi hôn xuống, khẽ liếm môi anh.
Trong bóng tối Triển Thiểu Huy khẽ cười, anh ôm lấy cô, một tay giữ lấy gáy cô, bao phủ làn môi của cô mút vào hương vị ngọt ngào trong miệng cô, đầu lưỡi luồn vào đảo qua khoang miệng của đối phương, ngậm lấy rồi lại truy đuổi chơi đùa cùng đầu lưỡi của cô.
Hai người hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn nóng bỏng ẩm ướt, không biết từ khi nào, một chân Cố Hạ vòng qua người Triển Thiểu Huy, tạo nên tư thế dang hai chân ra. Triển Thiểu Huy ôm lấy cô, kéo cô sát vào lồng ngực mình, nhiệt độ trong rạp ngày càng cao. Thân thể Cố Hạ thỉnh thoảng lại không tự chủ được mà vặn vẹo, phim chuẩn bị kết thúc, Triển Thiểu Huy rời khỏi môi cô, ôm cô trong lồng ngực của mình, tiếng thở dốc thừa thô vừa nặng nề, thấp giọng chửi bới, “Chết tiệt! Sao em lại chọn tư thế này?”
“Hả?” Cố Hạ ngẩng đầu lê, eo hơi giật giật.
“Không được lộn xộn.” Triển Thiểu Huy đè chặt lưng cô lại, nơi Cố Hạ dang hai chân ra đã có vật thể lạ đang nhô lên, lúc hôn cô đã vô ý vặn vẹo mông cùng eo, thật sự là giết người mà, Triển Thiểu Huy hung ác nói: “Còn lộn xộn nữa thì tự em gánh chịu.”
Tác giả: Tiểu Hạ sắp bị ăn sạch rồi, làm sao bây giờ?






Sự thật
Hai người cứ phát triển quan hệ yêu đương thật thật giả giả như vậy, tại sao lại là thật thật giả giả? Bởi vì Cố Hạ cảm thấy quá trình cùng kết quả của việc này thật là quái dị, hai người đều không nói thích đối phương nhưng lại làm những việc của hai người yêu nhau. Mỗi tối nếu Triển Thiểu Huy không có việc gì làm đều đi ăn cơm cùng cô, gọi lái xe đưa đón cô, hoặc là tự mình đi, sau khi ăn xong hai người cùng đi tản bộ, anh sẽ đích thân đưa cô lên xe, chạy xe đến dưới lầu, nhìn cô chạy lên lầu.
Triển Thiểu Huy không chính miệng nói thích cô nhưng mà Cố Hạ có thể cảm nhận được anh thật sự thích cô, anh là một ông chủ lớn như vậy lại đi dạo phố cùng cô, hỏi cô muốn ăn gì, tuy Triển Thiểu Huy vẫn thường xuyên nói mấy câu chê bai cô nhưng ánh mắt của anh lại mang theo một vẻ dịu dàng, làm cho người ta không kìm được mà sa vào.
Cố Hạ không cũng không biết chính xác cảm giác của mình đối với Triển Thiểu Huy, một người đàn ông ưu tú như vậy, nói không thích chút nào thì là già mồm cãi láo, khi anh hẹn cô ra ngoài, có muốn từ chối cũng không thể mở miệng ra được. Ngay cả cô cũng không hiểu mình không dám từ chối anh hay là không muốn từ chối, hai người cũng giống như một đôi tình nhân bình thường, cùng ăn cơm, cùng nắm tay, có đôi khi cô nghĩ, yêu đương có phải là cảm giác này hay không?
Không đến mấy ngày nữa là lễ tình nhân, sáng sớm trong văn phòng đã có rất nhiều hoa tươi được chuyển tới, bó hoa được bó rất tinh tế có thể khiến cho những cô gái phải thét lên, mỗi lần người giao hoa tới là cả văn phòng lại náo nhiệt, cô gái nhận được hoa hồng có chút đắc ý, nhìn bó hoa hồng trên bàn làm việc của người khác, Cố Hạ cũng cực kì hâm mộ, cô đã từng tặng hoa cho Triển Thiểu Huy vậy mà Triển Thiểu Huy vẫn chưa tặng hoa cho cô, lại còn hôn cô thay cơm, thật là buồn cười!
“Muốn hỏi thì cứ hỏi.” Khóe miệng Triển Thiểu Huy hiện lên một nụ cười nhàn nhạt vui vẻ.
“Anh…” Cố Hạ nhìn bó hoa trước mặt, “Anh có thích em không?”
Triển Thiểu Huy không trả lời mà hỏi lại, “Còn em thì sao?”
“Nếu như anh thích em thì em sẽ nghĩ đến chuyện thích anh một chút.”
Triển Thiểu Huy nheo mắt lại, lời nói mang theo vẻ uy hiếp nồng đậm, “Cố Hạ, có phải em muốn chết không?”
Cố Hạ nhếch môi cười, Triển Thiểu Huy rất thích hù dọa người khác, vị thiếu gia này luôn trọng sĩ diện, anh nhất định là thích cô nhưng lại không chịu nói. Phụ nữ đều thích hoa tươi, những bó hoa như những ngọn lửa bùng cháy, nhìn vào trong lòng sẽ cảm thấy ấm áp.
Tối hôm đó Triển Thiểu Huy lại hôn cô, dưới một tán cây ngoài nhà hàng, chỗ đó rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có vài người đi qua. Buổi tối lúc đưa cô về thì đã hơn 10h, Cố Hạ xuống xe, lúc chuẩn bị chạy vào trong hiên thì Triển Thiểu Huy gọi cô lại, “Em quên hoa kìa.”
Anh từ phía sau cầm bó hoa tươi đến, đưa tới cho cô, vuốt vuốt đầu cô, “Nghỉ ngơi sớm một chút.”
Cố Hạ vào phòng ngủ cắm hoa, lúc đang tìm bình hoa khắp nơi thì Từ Lộ Lộ vào phòng, trên tay cầm một bó hoa hồng đỏ, cô nhìn bó hoa tulip của Cố H