Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2907 lượt.

chút, gian phòng kia cũng là do anh ấy sắp xếp, nếu không thì em cũng sẽ không bỏ thuốc Cố Hạ, rồi nghĩ làm sao để cho Cố Hạ và Quý Phi Dương gạo nấu thành cơm? Em còn nghĩ sáng ngày hôm sau sẽ có trò hay để xem, kết quả tối hôm trước đại ca lại gọi người đổi phòng khác.” Trâu Nhuận Thành vẫn canh cánh trong lòng chuyện này, lại giống như một tên trộm nói: “Anh nói xem có phải đêm đó hai người đã xảy ra chuyện gì không? Dù sao Cố Hạ cũng bị cởi hết quần áo đặt lên giường của đại ca, đêm đó hình như đại ca cũng uống không ít, lúc đến tìm chúng ta vẫn còn mặt áo ngủ, cô nam quả nữ, em cảm thấy nhấy định là đã xảy ra chuyện gì rồi, sau khi trở về từ bãi tắm thì thái độ của đại ca với Cố Hạ khác hẳn.”
“Chắc là không có đâu. Về sau tôi gọi người đưa Cố Hạ về phòng, lúc ấy hiệu quả của thuốc kích thích cũng chưa hết, tôi phải gọi bác sĩ đến.” Trịnh Giang Hà nhớ lại tình huống hôm đó, “Hôm sau tôi còn đến thăm cô ấy, hình như Cố Hạ không nhớ gì cả, nhất định là hai người vẫn chưa làm gì. Cố Hạ thật đúng là quá đơn thuần, nói cô ấy bị sốt cô ấy cũng tin, nếu không thì Tiểu Ngũ à, cũng không biết cậu sẽ ra sao đâu.”
“Cùng lắm thì cho ít tiền là xong.” Trâu Nhuận Thành thư thái tựa vào ghế salon, “Cố Hạ thật đúng là may mắn, dáng vẻ thế kia mà cũng có thể bị nhìn trúng, đại ca chơi đùa với cô ta, nhất định là cho không ít tiền, phỏng chừng Cố Hạ sẽ nhanh chóng từ chức, còn em thì phải tìm người khác thay thế cô ta rồi.”
“Đấy không phải là chuyện rất đơn giản sao? Tiểu Ngũ, cậu đừng ở đây mà phàn nàn nữa!” Mục Bằng cầm lấy quyển tạp chí trên bàn ném về phía Trâu Nhuận Thành lại bị Trâu Nhuận Thành dùng một tay bắt được. Không ngờ chậu hoa đằng sau ghế sofa lại “bụp” một tiếng, giống như bị người ta làm rơi, ba ánh mắt đều tập trung về hướng kia, nhìn thấy đằng sau ghế sofa có một người đang ngồi trên mặt thảm, biến sắc: “Sao cô lại ở đây?”
Tác giả: Triển thiếu, tôi thật sự không nghĩ người hại anh lại là anh em của anh!






Thổ lộ
Sắc mặt Cố Hạ tái nhợt, cô vốn tới sớm hơn bọn họ, Triển Thiểu Huy gọi cô tới ăn cơm, anh còn có việc nên gọi lái xe đến đón cô, xe chạy thẳng đến nhà hàng, đã biết căn phòng kia nên đến chờ trước ở đấy, đây cũng không phải lần đầu tiên nên không có kì lạ. Lúc bọn họ đi vào thì cô còn đang ngồi chồm hổm trong này, tìm chiếc bông tai bị rơi của cô trên thảm, nếu không phải đấy là đôi bông tai cô rất thích, nếu không phải cô vẫn chưa kịp đứng lên theo tiếng nói của bọn họ thì cô cũng sẽ không biết bọn họ đang đùa bỡn cô, sẽ không biết giấc mộng xuân ở bãi tắm kia của cô là sự thật, sẽ không biết Triển Thiểu Huy chỉ đang trêu đùa cô.
Cố Hạ chầm chậm đứng lên, cố gắng trấn tĩnh mình, chậm rãi nói: “Tôi đang tìm đồ, hình như đã quấy rầy mọi người.”
Cô cũng không muốn nhìn thấy đám người này nữa, cầm túi xách chạy ra ngoài cửa, để lại mấy người kia chứng kiến cô đột nhiên lao ra ngoài cửa rồi biến mất hai mắt nhìn nhau, Trịnh Giang Hà dùng sức dậm chân, “Thảm rồi!”
Cố Hạ chạy một mạch ra khỏi nhà hàng, cũng không nhìn đường, chỉ tùy tiện chạy thẳng về con đường phía trước, bước chân loạn xạ vừa vội vừa lớn, làm sao cô lại cảm thấy Triển Thiểu Huy thích cô chứ? Bản thân Triển Thiểu Huy cũng không chịu mở miệng nói, đều khinh thường và lừa gạt cô, cô còn tự cho là đúng nghĩ như vậy! Dạo này đầu cô hỏng mất rồi, biết rõ mình không cùng đường với bọn họ vậy mà còn đi chung với bọn họ; trước đó rõ ràng đã tự nói với mình phải giữ khoảng cách với Triển Thiểu Huy, rồi lại duy trì mối quan hệ mập mờ với anh ta. Cô nghĩ gần đây nhất định là mình đã bị thứ gì đó ám rồi, không thì não đã bị ngập nước mới có thể đần độn như vậy, sống u mê như vậy.
“Anh không đùa giỡn tôi, vậy thì là cái gì?” Trong lòng Cố Hạ tràn ngập tức giận, cũng không cần biết nhiều như vậy, dùng giọng điệu chất vấn nói: “Anh sớm đã biết cuối cùng Quý sư huynh và tôi không có khả năng đến với nhau nhưng lúc trước lại cổ vũ tôi theo đuổi anh ấy, không phải chỉ để thỏa mãn tâm lí thích xem trò vui của anh sao? Lúc ở bãi tắm, các người bỏ thuốc vào rượu của tôi, các người thích xem trò hay, vậy có nghĩ tới cảm thụ của tôi không? Ỷ mình có tiền thì có thể suốt ngày la lối tôi om sòm, tùy tiện tìm việc gì đó làm khó tôi, sau đó các người nhìn tôi nịnh nọt


Lamborghini Huracán LP 610-4 t