Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2901 lượt.
các người, như vậy các người mới thấy vui, phải không?”
Cố Hạ ngửa mặt lên nhìn anh, “Triển thiếu, anh có biết thật ra tôi thật sự xem anh như bạn không? Anh muốn tôi làm gì tôi đều đi làm, cố gắng làm tốt nhất; anh dẫn tôi ra ngoài thì tôi đặc biệt để ý lời nói và việc làm của mình, còn sợ sẽ làm mất mặt anh, kết quả thì sao? Các người đều đang đùa bỡn tôi, từ đầu đến cuối đều như vậy.”
Triển Thiểu Huy thấy tâm trạng của cô đang kích động nên trong lòng cũng thấy bối rối, anh nắm chặt tay cô, “Cố Hạ, không phải như em nghĩ đâu. Anh thừa nhận lúc mới đầu thật sự anh cảm thấy thú vị nên mới muốn tác hợp cho em và Quý Phi Dương, nhưng mà không lâu sau anh đã nói với em Quý Phi Dương không thích hợp với em, anh cũng đã khuyên em nên buông tay. Chuyện Tiểu Ngũ bỏ thuốc, đêm đó anh đã dạy dỗ nó, về sau nó cũng đã nhận lỗi…”
“Bất kể là gì cũng không còn quan trọng nữa.” Lòng Cố Hạ lạnh như nước, cô không muốn có bất kì liên quan gì đến bọn họ nữa, “Triển thiếu, anh về đi, anh làm gì không cần phải giải thích với tôi. Tôi xin anh hãy buông tha cho tôi, hiện giờ tôi đã biết hết rồi, anh có tiếp tục cũng không còn ý nghĩa gì nữa.”
Triển Thiểu Huy vẫn giữ chặt tay cô không buông, “Cố Hạ, anh không có đùa giỡn em, anh thật sự thích em, nếu không anh tìm em suốt ngày làm gì?”
“Giả vờ thật như vậy rồi lại dùng thủ đoạn uy hiếp, chẳng phải là quá làm mất giá trị của anh sao? Nếu như anh còn muốn dựa vào tôi để được gì đó thì cứ nói thẳng ra đi, dù sao các người cũng là người có tiền, tôi cũng không thể làm gì được.” Giọng điệu của Cố Hạ vô cùng xa cách, hiện giờ cô không còn tin lời anh nói nữa, đa số đèn các nhà đã tắt, xung quanh u tĩnh, ngọn đèn càng thêm lạnh lẽo, cô cảm thấy mệt mỏi, không muốn nói vớ vẩn với anh nữa, chỉ muốn ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải đi làm.
“Sao em lại không tin anh chứ?” Cho tới bây giờ Triển Thiểu Huy chưa từng thổ lộ cùng ngưới khác, trong lòng nặng trịch.
Cố Hạ bình tĩnh trở lại, trong sự bình tĩnh mang theo một chút xa cách, cô trầm mặc không nói lời nào, ánh mắt cũng không nhìn về phía anh, thật giống như người có tên là Triển Thiểu Huy đang nắm tay cô không tồn tại, thật ra dù cô có phản kháng hay không phản kháng cũng không khác nhau là mấy, cô hoàn toàn không có khả năng làm gì anh, mọi chuyện đều do anh định đoạt, đơn giản chỉ ra vẻ toàn bộ sự việc không hề liên quan đến mình.
Triển Thiểu Huy cầm tay cô không biết phải làm sao, trong lòng hỗn loạn, anh ôm cô vào ngực mình, dịu dàng hôn lên môi cô, Cố Hạ hơi nghiêng đầu nhưng lại không né tránh. Triển Thiểu Huy luôn hôn rất dịu dàng, chỉ là Cố Hạ không hề phản ứng chút nào, cô cắn chặt hàm răng, mặt cũng không có biểu cảm gì, phản kháng một cách lặng lẽ, giống như một bức tượng gỗ, dường như tất cả đều không liên quan gì đến cô.
Triển Thiểu Huy tiếp tục hôn cô, nụ hôn liên tục tinh tế và triền miên như mưa bụi, anh cảm nhận được sự phản kháng của cô, anh cũng không thể dùng cách trước kia khiến cho cô khuất phục, trong lòng không biết phải làm sao, đến khi anh nếm được vị mặm trên môi cô mới ngừng lại, dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gò má cô, “Sao lại khóc?”
Thân thể Cố Hạ cứng đờ, giọng nói lạnh lẽo, “Triển thiếu, hài lòng chưa? Nếu như anh còn muốn làm chuyện khác vậy thì tôi cũng không thể làm gì được anh, anh không cần phải phí sức ngụy trang đâu.”
Triển Thiểu Huy bất đắc dĩ thở dài, “Cố Hạ, anh thật sự thích em.”
“Nhận được ưu ái rồi!” Cô tỏ ra vô cùng xa cách, nói rõ ràng từng chữ một: “Nhưng mà, tôi không thích anh, sau này cũng sẽ không thích.”
Giọng nói của cô rất nhẹ, nói rất bình tĩnh, không giống như một lời nói dỗi hờn, chỉ như đang trần thuật lại một sự thật, rơi vào trong tai Triển Thiểu Huy, rõ ràng đến mức màng nhĩ cảm thấy đau đớn.
Sau khi Cố Hạ trở về phòng, bó tulip vẫn chưa hoàn toàn héo tàn nhưng lọt vào mắt lại cảm thây rất chướng mắt, Cố Hạ ném nó ra ngoài, nhập số điện thoại của Triển Thiểu Huy vào sổ đen, cũng may cô vẫn chưa quá thật lòng, trước mắt cũng không tạo nên hậu quả gì, sau này cô nhất định phải cách bọn họ thật xa.
Mùa này thời tiết cực kì thất thường, lúc thì mưa kéo đến lúc lại đột nhiên trở nên lạnh lẽo, từng hạt mưa lạnh tí tách rơi, cửa ra vào của tòa nhà thương mại có một chiếc xe có rèm che màu đen đang đỗ, tùy tiện chắn ngang giữa đường, Triển Thiểu Huy nhìn đồng hồ, đã có người lu