XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342906

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2906 lượt.

̣c đục ra khỏi tòa nhà, anh chui ra khỏi xe, dựa vào xe, xe tốt trai đẹp, bất kể là ai cũng liếc mắt nhìn, chỉ là vẻ sắc bén lạnh lùng trên mặt người đàn ông làm cho người khác không dám nhìn thẳng.
Cố Hạ liếc nhìn thấy chiếc xe của Triển Thiểu Huy đang đậu trước cửa ra vào, biểu cảm không rõ dịch chuyển tầm mắt đi, chỉ là chiếc xe đứng ngay cửa chính, cô vừa bước ra khỏi cửa đã bị Triển Thiểu Huy giữ chặt, thấp giọng nói: “Lên xe.”
Theo bản năng Cố Hạ muốn tránh khỏi nhưng Triển Thiểu Huy lại không chịu buông tay, lúc này người đến người đi, trong đó có cả đồng nghiệp của mình, nếu vùng vằng mãi sẽ gây sự chú ý của mọi người, chậm trễ một giây không chừng sẽ bị đồng nghiệp nhìn thấy, không thể không có vài tin đồn, Cố Hạ cũng không muốn làm trò cười cho người khác bàn tán lúc trà dư tửu hậu, bên phải cửa xe đã mở, Triển Thiểu Huy kéo cô một cái, nhét cả người cô vào trong xe.
Anh thắt dây an toàn cho cô xong thì chậm rãi lái xe đi, giống như trước hỏi: “Muốn ăn ở đâu đây?”
Cố Hạ không nói gì, ánh mắt nhìn về phía mấy biển quảng cáo bên ngoài, cô muốn duy trì nguyên tắc không đếm xỉa đến anh, triệt để xem anh như không khí, Triển Thiểu Huy nói thêm gì đó cũng không rơi vào tai cô.
Triển Thiểu Huy đóng vai độc thoại một lúc rồi cũng ngậm miệng, trực tiếp chạy xe đến bãi đỗ xe của một nhà hàng, lấy một cây dù đưa Cố Hạ vào nhà hàng. Cố Hạ vẫn giữ nguyên tắc không phản kháng, Triển Thiểu Huy nói chuyện với cô đương nhiên cô không nghe, dù cho anh có nắm tay cô hay vuốt ve mặt cô, Cố Hạ vẫn không có chút phản kháng nào, ngay cả mắt cũng không nhìn anh. Các món ăn bưng lên Cố Hạ cũng không động đũa vào, ngược lại lấy điện thoại trong túi ra chơi xếp hình.
Triển Thiểu Huy đặt đũa xuống, “Cố Hạ, ăn cơm đi.”
Cố Hạ cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục chơi xếp hình.
Triển Thiểu Huy đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, cầm lấy điện thoại trong tay cô, “Anh cũng đã giải thích với em rồi mà, rốt cuộc em muốn thế nào đây?”
“Tôi không thích anh, cũng không muốn gặp lại anh, chẳng qua là tôi không đấu lại anh, anh làm gì còn phải hỏi tôi muốn thế nào à.” Cô rất bình tĩnh nói, sau đó quay đầu đi, nhìn những giọt mưa rơi ngoài cửa sổ thủy tinh, bên ngoài mưa bụi rơi như một màn sương mù, dày đặc, ngoại trừ ánh đèn lập lòe, những thứ khác đều không thể nhìn thấy rõ.
Ngoại trừ câu này, Cố Hạ không mở miệng thêm nữa, dùng sự yên lặng để đối kháng với anh, dù sao bọn họ cũng đã từng đùa giỡn cô, bây giờ cô không mở miệng nữa, trong lòng thầm muốn duy trì tâm trạng tốt đẹp để làm tức chết đám người này.
Triển Thiểu Huy phát hiện ra mình thật sự không có cách nào giữ lấy cô, hai người vẫn ngồi cùng nhau, cuối cùng anh bất đắc dĩ nói: “Trở về đi.”
Vừa mới dứt lời, Cố Hạ đã cầm điện thoại của mình đứng lên mang theo túi xách đi thẳng ra ngoài, cũng không liếc nhìn Triển Thiểu Huy một cái. Đến khi Triển Thiểu Huy thanh toán xong thì đã nhìn thấy cô xông ra ngoài màn mưa, nhanh chóng chạy trốn, giống như đằng sau đang có một con mãnh thú hay một cơn nước lũ đuổi theo.
Tác giả nói: Trước kia thì anh không chịu nói, giờ mới thổ lộ thì ai mà tin!






Buồn bực
Triển Thiểu Huy cảm thấy anh thật sự không biết phải làm sao, Cố Hạ không thích anh còn chưa tính, cho dù có chán ghét anh cũng được, đằng này thái độ của Cố Hạ đối với anh lại lạnh lùng không thèm đếm xỉa đến, không giận dỗi không ầm ĩ, cũng không tức giận, hoàn toàn xem anh như không khí, cho dù anh nói mấy câu uy hiếp Cố Hạ cũng không có bất kì phản ứng nào.
Cố Hạ vẫn nói chuyện vui vẻ với người khác như trước, nhưng ở trước mặt Triển Thiểu Huy lại im lặng, thật giống như một tấm lưới phòng hộ, tự động loại bỏ người có tên là Triển Thiểu Huy, trong lòng không có anh, trong mắt cũng không có anh nốt; Triển Thiểu Huy tóm cô ra, cô sẽ biến thành một bức tượng gỗ, nói cái gì cũng không lọt vào tai cô; có đôi khi hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, hoặc là nhìn vào màn hình di động của mình, hoặc là đùa nghịch mấy sợi tóc của mình, chỉ cần Triển Thiểu Huy không bắt được cô thì quay đầu lại cô đã bỏ chạy mất dạng.
Triển Thiểu Huy tình nguyện để cho Cố Hạ nổi điên lên chứ cũng đừng hoàn toàn lạnh lùng như vậy, lạnh lùng đến mức làm cho lòng người cũng lạnh theo, cô mở to mắt nhưng không nhìn thấy anh, cô dựng thẳng lỗ tai lên