Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2899 lượt.

nh, hát thêm một bài nữa đi.”
Mọi người lại hát, vừa hát vừa đùa giỡn, Cố Hạ cũng dao động theo đám người, người khác hát cô cũng ồn ào theo, tuy cho tới bây giờ vẫn chưa liếc mắt nhìn Triển Thiểu Huy nhưng cô lại có thể cảm nhận được có một ánh mắt nóng rực đang dán trên người mình, nhưng dù có nóng đến đâu thì Cố Hạ cũng sẽ không quay đầu lại liếc nhìn anh.
Triển Thiểu Huy ngồi trên ghế salon vẫn luôn nhìn cô, nhìn thấy cô cười tươi tắn, nhìn cô nói chuyện cùng các đồng nghiệp, nhìn cô cầm lúc lắc trên tay, nhìn cô hoạt bát như vậy, ánh đèn rơi trên mặt cô, khuôn mặt cô trắng nõn, rõ ràng không có bao nhiêu ngày nhưng anh lại cảm thấy cô cách mình rất xa.
Cố Hạ làm như không có việc gì cả, nghe người khác ca hát đùa giỡn, tiểu Tống trêu ghẹo: “Cố Hạ, sao em lại không hát, dầu gì cũng là một nhành hoa trong tổ chúng ta, nhanh hát một bài đi.”
“Em không hát đâu, sợ lát nữa mọi người lại không ăn cơm nổi.” Cố Hạ cười trả lời.
“Không sao đâu, anh đang giảm béo. Hay là anh chọn một bài hát song, Cố Hạ cùng anh hát một bài đi.” Tiểu Tống đề nghị.
“Thôi đi thôi đi.” Một đồng nghiệp nói với Tiểu Tống, “Cố Hạ là hoa đã có chủ, lễ tình nhân người ta đã nhận được hoa tulip, cậu còn chen vào làm gì nữa.”
Nói đến chuyện này, các đồng nghiệp đều bắt đầu hỏi: “Cố Hạ, bạn trai em làm gì vậy?” “Có phải là người giàu có không?”…
“Không có chuyện đó đâu.” Cố Hạ khoát tay, nhắc tới chuyện này thì cô lại buồn bực, đồng nghiệp vẫn hỏi cô, Cố Hạ vội vàng lấy cớ đi vào nhà vệ sinh, tạm thời thoát khỏi chỗ này.
Cô thầm mong nửa tháng làm việc trong Khải Hoành qua nhanh một chút, sau này có thể cách người kia xa một chút, không thể chọc vào, ẩn nấp kĩ một chút. Đứng ngây người trong toilet một lúc lâu cô mới đi ra, vừa ra tới thì nhìn thấy Triển Thiểu Huy đang đứng dựa tường vào hành lang, trán rũ xuống vài sợi tóc.
Cố Hạ tiếp tục giả vờ không thấy, không ngờ vừa mới đi lướt qua thì cánh tay đã bị anh giữ chặt lại, Cố Hạ dường như cũng không quá bất ngờ, nghiêng đầu qua, ánh mắt bức tranh treo trên tường, trái ngược với dáng vẻ hoạt bát trong phòng lúc nãy, biến thành dáng vẻ giả chết.
Triển Thiểu Huy ngẩng đầu lên nhìn cô, giọng điệu theo mang một vẻ bất đắc dĩ, “Đừng như vậy nữa, được không?”
Bức tranh vẻ cảnh rừng cây, dùng một gam màu xanh đậm, xanh nhạt, xanh lơ,… Các loại sắc thái pha trộn với nhau, màu xanh dường như mang theo một chút sắc thái long lanh, chẳng lẽ lại là rừng cây sau cơn mưa? Cố Hạ cố gắng suy nghĩ trong đầu, chính giữa có bóng lưng của một người, đây rốt cuộc là nam hay là nữ? Già hay trẻ? Cô vẫn cứ tự hỏi, đến khi Triển Thiểu Huy kéo đầu cô sang, ánh mắt của cô mới rời khỏi bức tranh, ngược lại nhìn sang giấy dán tường màu rám nắng.
Triển Thiểu Huy lấy tay vuốt tóc cô, “Hai ngày trước anh mới từ nước ngoài về, đã lâu không nhìn thấy em cười mới tìm lí do gọi mọi người ra, muốn nhìn thấy dáng vẻ hoạt bát của em…”
Mà Cố Hạ vẫn nhìn chằm chằm vào màu giấy dán tường kia, tấm giấy hoa trên tường này rốt cuộc là do ai thiết kế, không giống hoa hồng cũng không giống hoa tulip, thật là xấu!
“Em nói vài câu đi, nếu không anh sẽ không tha cho em trở về đâu, lát nữa đồng nghiệp mà nhìn thấy, khắp nơi đều có tin đồn về em anh cũng mặc kệ nha.” Triển Thiểu Huy lại bắt đầu uy hiếp cô.
Suy nghĩ của Cố Hạ đã bay xa cực kì, sau này khi thiết kế nhà tuyệt đối sẽ không dùng loại giấy dán tường này, màu sắc quá tối, dán trong nhà rất khó nhìn, dùng loại giấy dán tường nào đây? Màu nâu nhạt không tệ, làm nổi bật vẻ sạch sẽ thoải mái…
Triển Thiểu Huy vẫn nhìn cô như cũ, cuối cùng anh không biết phải làm sao, có làm cho đồng nghiệp của cô nhìn thấy, có lẽ sau này cô cũng sẽ không để ý đến đồng nghiệp nữa, cuối cùng Triển Thiểu Huy cũng chỉ hy vọng được nhìn thấy dáng vẻ hoạt bát của Cố Hạ, khẽ thở dài, “Thôi, chơi thật vui đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.”
Anh thả tay ra, Cố Hạ lập tức cất bước đi vào phòng, Triển Thiểu Huy nhìn theo bóng lưng của cô, vẫn dáng vẻ trước kia, nhưng mà ngay cả một cái nhăn mặt hay mỉm cười cô đều tiếc không cho anh, hoàn toàn ngăn cách anh với thế giới của cô.






Say rượu
Cố Hạ trở vào phòng tìm một vị trí ngồi dựa vào tường, ẩn trong đám người nghe bọn họ hát, bên kia vài vị sếp thấp giọng nói chuyện, tổng giám