Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2900 lượt.
i rời đi, ban đêm khi Cố Hạ tỉnh lại chỉ nhìn thấy hộ lí ngủ bên cạnh giường của cô. Ngày hôm sau lưng vẫn còn đau, mười giờ hơn Triển Thiểu Huy tới, lúc ấy Cố Hạ vừa ăn sáng xong không lâu, cũng không thể động đậy được, ngủ cũng không ngủ được, một mình nằm trên giường nhìn hoa văn trên giấy dán tường, chưa từng có một khắc nào cảm thấy cô đơn khó khăn như vậy, trong lòng lạnh lẽo, cha mẹ bạn bè đều không có bên cạnh, ngoại trừ đau đớn, còn cảm thấy hai bàn tay trắng. Nhìn thấy Triển Thiểu Huy đẩy cửa bước vào, trong lòng đột nhiên lại có cảm giác mừng rỡ, nghe thấy Triển Thiểu Huy nói: “Công ty có chút việc phải xử lí.”
Cố Hạ cảm thấy thật ra anh không phải giải thích với cô, nhưng mà nghe thấy anh nói như vậy thì trong lòng lại như có một ngọn lửa tí tách đang bùng cháy, cả người thoáng cái ấm áp hơn hẳn, Triển Thiểu Huy vẫn ngồi cạnh cô như trước, “Hôm nay có thấy đỡ hơn chút nào không?”
“Vẫn rất đau.” Cố Hạ đang ghi hận với Triển Thiểu Huy nên cũng không có cách nào nói chuyện bình thường với anh, tay nghề của hộ lí rất tốt, tuy vậy cũng không phải là người có thể tâm sự, nếu cô không nói chuyện với Triển Thiểu Huy thì cũng không có ai nói chuyện với cô.
Triển Thiểu Huy kéo một cái ghế ngồi xuống bên cạnh, “Đừng lo lắng, đau là rất bình thường, mấy ngày nữa sẽ đỡ hơn. Bác sĩ đã đến khám chưa?”
“Đến rồi.” Cố Hạ yếu ớt trả lời, ý tá cũng an ủi nói bác sĩ rất chuyên nghiệp về phương diện này, vết thương của cô cũng không nghiêm trọng, tĩnh dưỡng khoảng vài tháng là có thể trở lại như trước kia, không có bất cứ ảnh hưởng gì.
Tinh thần Cố Hạ không tốt lắm, lại không ngủ được, mí mắt ríu xuống, thỉnh thoảng trả lời Triển Thiểu Huy một câu. Triển Thiểu Huy vốn cũng không phải người nói nhiều, thỉnh thoảng hỏi cô có muốn uống nước không, hoặc là cầm khăn lông lau mặt cho cô.
Anh vẫn luôn ở trong phòng bệnh, dùng di động điều hành công việc, thường xuyên chạy ra ngoài nghe, Cố Hạ mệt mỏi nhắm mắt lại, giữa trưa thiếp đi một lát, tỉnh lại cũng không biết đã mấy giờ. Ánh sáng trong phòng bệnh khá yếu, mơ hồ nhìn lại, thì ra là bức màn đã bị kéo lại, nghiêng nghiêng đầu trông thấy góc tối có một chiếc đèn bàn, Triển Thiểu Huy ngồi trên ghế salon, trước mặt là một chồng văn kiện, đèn bàn phản chiếu ánh sáng, khuôn mặt của Triển Thiểu Huy trơn bóng, hàng mi cùng chiếc mũi tạo nên một đường cắt hình, anh đang cầm bút suy tư, dáng vẻ chăm chú suy nghĩ đẹp đến mê hoặc lòng người.
Phòng bệnh vô cùng yên tĩnh, dường như Cố Hạ có thể nghe thấy tiếng bút máy rơi trên giấy, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy anh, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy xuôi, vừa ấm lại vừa thoải mái, hình như Triển Thiểu Huy cũng cảm nhận được ánh mắt của cô, quay đầu lại nhìn cô, khóe môi hơi cong lên, đứng dậy đi về phía cô, “Muốn uống nước hay đi toilet sao?”
Cố Hạ có hơi máy móc lắc đâu, “Anh bận rộn như vậy, hãy trở về sắp xếp công việc đi.”
“Cũng không bận nhiều việc lắm, anh có thể xử lí được.” Triển Thiểu Huy ngồi xuống bên cạnh cô, “Một mình em ở đây không có ai trò chuyện, thấy em sợ đau như vậy, hơi đau một chút đã khóc rồi.”
Ánh mắt Cố Hạ chậm rãi dời đi, trong lòng hơi chua xóng, cô nghe thấy mình nói: “Triển thiếu, anh không cần phải làm vậy.”
“Anh phát hiện ra em bị thương cũng có lợi, bây giờ đã chịu nói chuyện với anh, lúc trước anh có làm gì em cũng không phản ứng lại.” Triển Thiểu Huy cười nói.
Cố Hạ cảm thấy những lời anh nói thật sự rất đáng giận, rõ ràng bọn họ đùa giỡn cô, vậy mà còn làm như bọn họ rất quan tâm đến cô. Cô nghiêng đầu nhắm mắt lại, dáng vẻ vừa mệt mỏi lại bắt đầu không để ý tới anh.
Tối hôm đó hình như Cố Hạ biết Triển Thiểu Huy rời đi lúc nào, phần eo quá đau nên cô ngủ không được ngon giấc, trong lúc mơ mơ màng màng hình như có ai đó hôn lên trán cô, rất mềm rất nhẹ, như là chuồn chuồn lướt trên lá sen, rồi lại chậm rãi rời đi, lúc ấy đã rất khuya, sau đó Cố Hạ nghe thấy tiếng chân anh rời đi, tất cả đều mơ màng, không phân biệt rõ là đang mơ hay là sự thật.
Dưỡng bệnh
Một người dốc sức làm việc nơi thành thị, lúc nằm trong phòng bệnh không có một người bạn nào khiến cho lòng Cố Hạ cảm thấy chua xót, cô lại không muốn để cho người nhà biết chuyện, sợ làm cho ba mẹ không an tâm. Từ Lộ Lộ vẫn chưa về, người đến với cô cũng chỉ có Triển