Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2896 lượt.
Thiểu Huy, bình thường anh tới vào buổi sáng, mỗi ngày hơn phân nửa thời gian đều ở trong phòng bệnh, cũng không chủ động quấy rầy cô, có đôi khi ngồi một chỗ xem báo, có đôi khi yên lặng xử lí công việc, thấy Cố Hạ buồn chán thì tới nói vài câu.
Lúc Cố Hạ đau đớn anh sẽ ở bên cạnh an ủi cô, lúc cô tỉnh lãi sẽ nói chuyện cùng cô, về phương diện các món ăn dinh dưỡng cũng sắp xếp ổn thỏa, ban ngày tỉnh lại, Cố Hạ liếc mắt đã trông thấy anh, trong lòng cảm thấy vô cùng an tâm, nhưng mà cũng cảm thấy không ổn, trong nội tâm hình như có cái gì đó từ từ dâng lên, cứ như vậy khiến cho cô sợ hãi, cô nói với anh: “Triển thiếu, ở đây đã có hộ lí rồi, anh cứ ở đây sẽ quấy rầy tôi dưỡng bệnh.”
Dường như Triển Thiểu Huy có chút không vui, hơi nhíu nhíu mày, một lát sau mới dãn ra, gần đây Cố Hạ rất biết chọc giận, anh không thèm tính toán chi li với cô, cũng không trả lời cô, ánh mắt còn mang theo một chút vui vẻ.
Cố Hạ nhịn không được, “Có phải anh cảm thấy áy náy vì lúc trước đã đùa giỡn tôi nên bây giờ muốn đền bù lại cho tôi không?”
“Tiểu Ngũ nói lúc phỏng vấn em rất thú vị!” Triển Thiểu Huy cười khẽ.
Cố Hạ bất mãn hừ một tiếng, quả nhiên khi đó đám người này quyết định như vậy là muốn đùa giỡn cô. Cô lại nghe thấy Triển Thiểu Huy nói: “Nhưng mà nhận em là chủ ý của anh, trước khi Tiểu Ngũ phỏng vấn em đã được chọn rồi.”
Cố Hạ không hiểu lắm, lại nghe Triển Thiểu Huy nói: “Ba năm trước đây anh đã gặp em, bên hồ Bình Nguyệt ở đại học C của em, khi đó lài tối tháng 11, anh bị người khác đuổi theo nên nhảy xuống hồ, phía trước có một con thuyền chèo qua, anh nhớ rõ khi đó em khuyên anh đừng nên nghĩ quẩn trong lòng…”
Cố Hạ lục lọi trong trí nhớ, chuyện này cô vẫn còn ấn tượng, ngày hôm đó tâm trạng không tốt lắm nên ra bờ hồ tản bộ mãi không muốn trở về kí túc xá, về sau thấy có người rơi xuống hồ. Cô khó tin nhìn anh, “Người nhảy xuống hồ tự sát kia chính là anh sao?”
“Không phải tự sát như em nói!” Triển Thiểu Huy tỏ vẻ rèn sắt không thành thép, “Cô gái này khi nào thì đầu óc em mới có thể thông minh hơn một chút vậy?”
Nếu như người đàn ông kia là Triển Thiểu Huy thì xác thực không có khả năng nhảy hồ tự sát, vẻ mặt Cố Hạ ngu ngơ nhìn anh, hỏi: “Là thật hay là giả vậy? Làm sao anh biết người kia là tôi?”
“Sau này gặp lại em lần nữa thì nhớ lại ngay, thấy em đang tìm việc nên thuận tiện nhận em vào Khải Hoành.” Triển Thiểu Huy ra vẻ cảm khái, “Không ngờ sau này luôn gặp được em.”
Chuyện mấy năm trước Cố Hạ gần như đã quên, cô không biết bọn họ lại có quan hệ sâu xa như vậy, từ trong miệng anh nói ra chỉ cảm thấy rất tuyệt, nhưng tuyệt vời như vậy cũng không tốt, dễ dàng làm cho người ta rơi vào tay giặc, cô hung ác nói, “Triển thiếu, cho dù không phải anh đùa giỡn tôi thì tôi cũng sẽ không thích anh. Hai ngày nữa tôi sẽ chuyển phòng, anh cũng không cần phải sắp xếp cho tôi nữa, tôi không muốn thiếu nợ anh.”
Lúc nãy Triển Thiểu Huy còn thấy dáng vẻ nửa sống nửa chết của Cố Hạ, giờ thì cái gì cô cũng biết rồi so với tình huống trước kia càng hỏng bết, anh vươn tay gõ nhẹ lên trán cô một cái, nhàn nhạt nói: “Chờ khi nào em khỏe lại sẽ nói đến những chuyện này sau.”
Cố Hạ đang thiếu anh một nhân tình, bởi vì đây là phòng bệnh xa hoa, cộng thêm Triển Thiểu Huy luôn túc trực ở đây, có đồng nghiệp gọi điện đến hỏi thăm tình hình của cô, nói muốn tới thăm cô, Cố Hạ đều từ chối, sống chết gì cũng không nói mình đang nằm bệnh viện nào, nếu như bị người khác nhìn thấy, thật không biết bên ngoài sẽ truyền ra tin đồn gì nữa. Mỗi ngày Triển Thiểu Huy đều tới, có đôi khi Cố Hạ cố ý cãi nhau với anh mà anh cũng không để ý, cầm văn kiện ngồi một góc xử lí. Nhìn thấy một góc phòng bệnh đặt một xấp văn kiện, Cố Hạ cảm thấy phòng bệnh này thật sự không phải của mình, hoàn toàn thuộc về Triển Thiểu Huy.
Sau khi Từ Lộ Lộ đi công tác về thì chạy ngay đến bệnh viện thăm cô, trò chuyện rất lâu với cô, Triển Thiểu Huy ngồi yên vị tại một góc salon, nhìn vào notebook của anh, ngón tay gõ liên tục trên bàn phím. Từ Lộ Lộ vốn nghĩ phải chăm sóc cho cô nhưng ở đây hơn một tiếng thì cảm thấy có người hình như không hài lòng lắm, vô tình cố ý đảo ánh mắt sắc bén tới, như là đang thúc giục cô mau rời khỏi đây, cuối cùng Từ Lộ Lộ chịu không được sức ép của Triển Thiểu Huy, an ủi Cố Hạ dưỡng bệnh cho tốt, nói ngày mai lại đến thăm cô, sau