XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342898

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2898 lượt.

Bị thương
Chuyện công việc của Cố Hạ vẫn cứ trì hoãn như vậy, cấp trên không phái người tới thay thế vị trí của cô, thậm chí trưởng phòng Lưu còn tỏ ý cô làm rất tốt, đợi đến khi cô làm tròn một năm sẽ có tiền thưởng.
Triển Thiểu Huy cũng rất lâu rồi không liên lạc với cô, thời gian cứ bình thản mà trôi đi. Chỉ có đôi khi nhắm mắt lại sẽ nhớ đến nụ hôn của Triển Thiểu Huy, nụ hôn của anh dù dịu dàng nhưng cũng mang theo một chút phách đạo, không cho ai cự tuyệt, vô cùng kiên nhẫn lại hấp dẫn cực kì, không cần Cố Hạ phải đáp lại. Mỗi một lần, anh đều ôm cô rất chặt, đặt tay ngang hông cô, có đôi khi cảm thấy không chân thật, làm cho Cố Hạ thấy rất áp lực; môi lưỡi giao triền, bàn tay mềm mại dịu dàng đùa nghịch, nhẹ nhàng lướt qua mặt cô, làm dấy lên một chút ngưa ngứa…
Cố Hạ nhíu mày, lúc nào cũng nghĩ đến thứ đó, quả thật là xuân về vạn vật đều tràn đầy sức sống, con người cũng phát xuân theo. Triển Thiểu Huy là người cô có thể vọng tưởng sao? Quả thật là không khác gì ôn dịch, phải rời càng xa càng tốt, Cố Hạ lắc lắc đầu, nhìn nhìn người bên cạnh, khom người rồi lại khom người, có một số việc xảy ra chỉ trong một cái nháy mắt, Cố Hạ té ngã trên mặt đất.
Cô vẫn đến phòng tập theo thói quen, gần đây bắt đầu luyện yoga, ngay lúc cô thất thần, không nghe lời chỉ dẫn của giáo viên, tỷ như “Phải lượng sức mà gập người”, “Các bạn hãy dừng lại ở đây thôi, có khả năng thì hãy tiếp tục”… Kết quả cô lại đua theo người khác làm động tác này, không ngờ mất thăng bằng, té ngã trên mặt đất, thắt lưng truyền đến một cơn đau nhức, đau đến nỗi hai mắt cô hoa lên, ngập tràn nước mắt, người bên cạnh gọi gì cô cũng không nghe rõ, chỉ cảm thấy đau đớn nhưng vẫn còn mắng ngược Triển Thiểu Huy một tiếng, sớm đã đoạn tuyệt quan hệ với anh ta, vậy mà còn dám dùng thẻ anh ta cho đi tập thể hình, cuối cùng gặp phải báo ứng.
Vì để giảm bớt áp lực phần eo nên Cố Hạ phải nằm lì trên giường, bỗng nhiên phát hiện ra anh vẫn còn đang nắm tay cô, cố gắng rút ra, Triển Thiểu Huy cũng cảm nhận được ý của cô nên nhẹ nhàng đặt tay cô vào trong chăn, ra khỏi phòng bệnh. Một lát sau, anh cầm một khăn lông ướt vào lau mặt cho cô, động tác rất dịu dàng, giống như một làn gió xuân thổi qua mặt, Triển Thiểu Huy vừa lau mặt cho cô vừa dịu dàng an ủi cô, Cố Hạ không mở miệng nhưng lại không có cách nào làm giảm bớt cơn đau của mình.
Bác sĩ tới nói một chút về vết thương của cô, trấn an cô cứ thoải mái, buông lỏng tinh thần, đến khi cô uống thuốc xong thì đã hơn 9h, Triển Thiểu Huy ngồi bên cạnh, hỏi cô: “Em hẳn là vẫn chưa ăn tối, anh gọi một ít cháo loãng, em muốn ăn vị nào?”
Trong mắt Cố Hạ vẫn còn ươn ướt nước mắt, nghiêng đầu sang một bên, cô vẫn nhớ mình phải cố gắng không để ý tới anh, cắn răng nhắc nhở mình không được nói chuyện với anh, Triển Thiểu Huy nhẹ nhàng vuốt trán cô, “Em thật là bướng bỉnh, muốn giận dỗi thì cũng phải đợi cho mình khỏe lại rồi hãy tiếp tục, bây giờ em không thích hợp để điều trị, sau này nếu không đi lại được sẽ phải hối hận cả đời đấy.”
Cố Hạ không biết có phải anh đang hù dọa cô hay không, có thể cơn đau trên lưng đã làm cho hai mắt cô mờ đi, thân thể không nhúc nhích được, khi bị bệnh tinh thần cũng rất yếu đuối, nước mắt kìm không được lại rơi xuống, sốt ruột hỏi: “Không phải nói không có gì nghiêm trọng sao?”
“Phải xem quá trình hồi phục trong mấy tháng tiếp theo đã, ở đây điều kiện chữa bệnh rất tốt, em không cần phải lo lắng. Nhưng nếu em không chịu phối hợp thì bác sĩ cũng không còn cách nào.” Triển Thiểu Huy đang suy nghĩ xem có nên nói nghiêm trọng hơn một chút để hù dọa cô hay không, phải làm cho cô ngoan ngoãn một chút.
Hôm qua Từ Lộ Lộ ra ngoại thành công tác, phải vài ngày mới về, Cố Hạ một thân một mình trong thành phố này, không quen biết ai để dựa vào, cô không muốn dựa vào Triển Thiểu Huy cũng không còn cách nào, ngoại trừ nằm thẳng, hiện giờ Cố Hạ không còn chút sức nào.
Một lát sau, có người đưa cơm tới, hộ lí cầm thìa đút cho cô, Triển Thiểu Huy vẫn ngồi bên cạnh nhìn, có đôi khi nói vài câu với Cố Hạ, đương nhiên bình thường Cố Hạ sẽ không trả lời anh, nhưng có người ở bên cạnh chăm sóc, trong lòng đột nhiên cũng an tâm hơn.
Triển Thiểu Huy cũng không ở cùng cô cả đêm, anh đi khi nào Cố Hạ cũng không biết, cô đau đến ngủ không được, Triển Thiểu Huy vẫn ở bên cạnh cô, đến khi cô ngủ mớ