Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342904

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2904 lượt.

i: “Dạo này rốt cuộc cậu với ông chủ của cậu thế nào rồi?”
“Mình và anh ta không thể nào.” Cố Hạ không trách gì Triển Thiểu Huy, chỉ cảm thấy hai người quá chênh lệch.
“Nếu tối hôm qua anh ta mà ăn sạch cậu thì cậu cũng không thể làm gì, vận may của cậu cũng không tệ.” Từ Lộ Lộ than một câu, “Đúng là một con rùa vàng, đáng tiếc lại không câu được.”
Cố Hạ bưng ly nước lên, không thể cảm kích vì tối hôm qua Triển Thiểu Huy không làm gì cô, cô lắc lắc đầu, không suy nghĩ đến những chuyện có liên quan đến Triển Thiểu Huy nữa. Trở về phòng của mình, phát hiện không thấy túi xách đâu, không biết rơi trong nhà hàng hay là ở chỗ Triển Thiểu Huy, điện thoại cũng nằm trong túi, còn có hai tấm thẻ, nếu bị mất thì thật sự rất phiền, cô nhớ lúc ấy đã mang ra khỏi phòng, nghĩ một lúc cảm thấy khả năng lớn nhất là ở chỗ Triển Thiểu Huy. Cô không biết phải làm thế nào để lấy lại túi xách của mình, mình vẫn nhớ rõ số điện thoại của Triển Thiểu Huy, lúc trước dù sao hai người cũng từng có quan hệ mập mờ, số điện thoại của anh cũng đặc biệt dễ nhớ, nhìn mấy lần cũng không hề khó để nhớ. Nghĩ một lát mới giật mình phát hiện chính mình lại đang do dự xem có nên gọi điện cho anh không, đầu óc thật đúng là muốn nổ tung lên.
Túi xách nhất định phải lấy lại, Cố Hạ suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng mượn điện thoại của Từ Lộ Lộ, gọi vào số điện thoại của mình, nói không chừng túi xách thật sự vẫn còn ở nhà hàng. Điện thoại vang lên vài tiếng, khi Cố Hạ chuẩn bị cúp máy thì đầu bên kia mới nhận, chỉ nói một chữ “Alo” thì Cố Hạ đã nhận ra Triển Thiểu Huy ngay.
Cố Hạ cầm điện thoại im lặng, không biết nên nói gì, một lát sau, Triển Thiểu Huy cười khẽ, “Cố Hạ, là em sao?”
Cố Hạ quyết tâm hỏi: “Có phải anh nhặt được túi xách của tôi không?”
“Tối hôm qua rơi trên xe.” Câu giải thích này rất nhạt, Triển Thiểu Huy ân cần nói: “Hôm nay có thấy đau đầu không?”
Giọng điệu của anh rất dịu dàng, một chiếc lưới vô hình lại thong thả giăng ra, dường như muốn tóm người khách vào trong đó, trong lòng Cố Hạ lại thấy buồn bực, “Tôi không cần túi xách nữa, xin lỗi đã quấy rầy.”
Cô nói xong thì cúp điện thoại, điện thoại bị mất có thể mua lại, thẻ ngân hàng có thể làm lại, cô kiên quyết không muốn dính đến Triển Thiểu Huy nữa, ngàn dặm đắp đê nên không thể để một lỗ thủng nào tồn tại, bằng không khi nước dâng lên tất cả mọi phòng bị đều sẽ bị phá vỡ, càng không thể cứu vãn được nữa. Triển Thiểu Huy cũng không gọi điện thoại tới nữa, anh làm người cũng có niềm kiêu ngạo của mình, Cố Hạ không muốn gặp anh thì anh cũng sẽ không dây dưa. Đến chiều có người đến gõ cửa, là một người đàn ông trẻ tuổi, đưa túi đến cho cô, Cố Hạ tỏ vẻ cảm ơn, người kia nói: “Triển thiếu nói tôi mang đến cho cô, hôm nay ngài ấy đã giúp cô nhận được một cuộc điện thoại gọi phỏng vấn.”
Anh ta chỉ nói như vậy, cũng chưa nói cú điện thoại này là của công ty nào gọi tới, cũng không nói Triển Thiểu Huy có phản ứng gì, sau đó vội vàng đi. Kết quả là thứ hai đi làm, trưởng phòng gọi cô lên nói: “Ngày nghỉ việc của cô hoãn lại một chút, cấp trên không đồng ý, gần đây nhân viên trong công ty rất bận, không tìm được người thay vị trí của cô.”
“Tôi cũng có kế hoạch của mình, không muốn làm ở Khải Hoành nữa.” Cố Hạ nói, cô có quyền từ chức theo hợp đồng.
Trưởng phòng bên ngoài thì cười nhưng trong phòng thì không cười, “Các cô đã làm thạo việc rồi, giờ công ty lại phải huấn luyện thêm người mới thì rất mất công, vả lại, cô biết nhiều thông tin về khách hàng của chúng tôi như vậy, tiết lộ ra ngoài thì phải làm sao bây giờ? Tôi đây chưa thể xử lí được việc đó thì cô vẫn chưa thể nghỉ việc, nếu không công ty có quyền khởi tố cô.”
Anh ta lại dùng giọng điệu thấm thía: “Hiện giờ Khải Hoành phát triển tốt như vậy, cô nhìn tiểu Tống đi, sắp được thăng chức rồi, vị trí tốt như vậy, cô đi đâu mà tìm được công việc tốt hơn thế chứ? Cứ yên tâm đi làm đi, chuyện từ chức sau này hãy nói.”
Cố Hạ biết Triển Thiểu Huy không cho cô từ chức, tên kia chính là một gian thương, nhất định có thể tìm được lí do khiến cô không thể đi được, Cố Hạ có hơi buồn bực, trong công việc đám người kia cũng không làm khó cô, cô chỉ có thể hoãn lại, kéo thêm một vài tháng nữa mới có thể rời khỏi Khải Hoành.
Tác giả nói: Triển thiếu cũng đáng thương quá nhỉ!