Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342895
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2895 lượt.
đó rời khỏi bệnh viện.
Hai lần như thế, Cố Hạ đã nhìn ra mánh khóe, bất mãn nói: “Triển thiếu, đã bận như vậy hay là trở về văn phòng sẽ thuận tiện xử lí hơn, mỗi ngày đều bắt trợ lí của anh mang tới, thật là phiền toái!”
Triển Thiểu Huy cũng không ngẩng đầu lên, “Bọn họ không ngại phiền, không có việc gì làm mới là chuyện phiền toái.”
“Làm sao anh biết bọn họ không ngại phiền toái, bị anh ép quá nói không chừng sẽ bỏ đi ăn máng khác đấy, có lẽ bọn họ có thể tìm một công việc tốt hơn.” Cố Hạ đáp lại.
“Công ty của anh đãi ngộ cao hơn rất nhiều so với các công ty cùng ngành, em cho rằng người khác cũng không có đầu óc như em sao? Em mà từ chức sẽ rất khó tìm một công việc tốt như bây giờ.” Triển Thiểu Huy liếc cô, “Anh đã nói không buông tha cho em thì chỉ sợ ở thành phố C này không có công ty nào dám nhận em đâu.”
Cố Hạ nghe thấy anh lại đang uy hiếp cô thì trong lòng cảm thấy không phục, dáng vẻ giả vờ tự đắc nói: “Tôi đã sớm tìm được việc rồi, Quý sư huynh nhận tôi đến chỗ của anh ấy, anh ấy nói tiền lương sẽ không thấp hơn ở Khải Hoành, anh còn tưởng rằng rời khỏi Khải Hoành tôi sẽ chết đói à!”
Triển Thiểu Huy thấy không vui nhất là khi nghe thấy cái tên Quý sư huynh, nhướng mày, ánh mắt lạnh lùng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Khó trách dạo này em lại kiêu ngạo như vậy, thì ra đã định đầu quân cho Quý Phi Dương.”
Đôi mắt anh nhìn thẳng tắp vào mắt cô, dường như đang đợi lời nói làm hòa của cô, gần đây Cô Hạ cũng không còn sợ anh nữa, vẫn giữ dáng vẻ hời hợt.
Triển Thiểu Huy trừng mắt nhìn cô một lúc, nhìn thấy Cố Hạ sắc mặt tái nhợt nằm trên giường nhưng lại không biết xấu hổ mà chấp nhất, cảm thấy rất tức giận, anh thật sự không biết phải làm thế nào với cô nữa, đứng lên thật mạnh, “Chuyện làm ăn của nhà họ Quý vẫn chưa đến lượt Quý Phi Dương làm chủ đâu, nếu em dám đến công ty của cậu ta làm việc, em thử xem có thể trụ ở đó mấy ngày.”
Anh chỉ nói một câu như vậy rồi nhanh chóng ra khỏi phòng bệnh. Cố Hạ nhìn theo bóng lưng của anh, có thể cảm giác được anh thật sự tức giận, nhớ tới trước kia Triển Thiểu Huy cũng không thích cô qua lại với Quý Phi Dương, không cho cô dùng những thứ Quý Phi Dương tặng, lừa gạt lấy mấy tấm phiếu Quý Phi Dương đưa cho cô, chẳng lẽ đây chính là ghen sao?
Tên Triển Thiểu Huy kia thật là keo kiệt, lại còn vui buồn thất thường, rất thích sai bảo cô, nhưng lại không quá để ý đến kết quả. Nhớ rõ lấn trước Triển Thiểu Huy nằm bệnh viện, bắt cô mỗi ngày phải mang hoa tới, rõ ràng cửa hàng hoa đều đưa hoa đến phòng bệnh của anh mỗi ngày nhưng anh lại giao chuyện phiền toái này cho cô, không biết có phải là muốn cô mỗi ngày đều tới bệnh viện thăm anh không; Cố Hạ thường xuyên không thể hiểu được ý của Triển Thiểu Huy, có đôi khi dáng vẻ của anh rõ ràng là không thèm để ý, vậy mà một lát sau đã nổi giận một cách khó hiểu…Cố Hạ nhàm chán nằm trên giường, lúc ngủ không được khó tránh suy nghĩ miên man, có một số việc nhớ tới lại cảm thấy buồn bực.
Bên ngoài sắc trời đã dần dần tối, Cố Hạ đoán Triển Thiểu Huy sẽ không tới nữa, thật ra ngẫm lại thì trong khoảng thời gian này anh cũng không dễ dàng gì, mỗi ngày đều ở lại tới khuya mới đi, còn phải xử lí công việc. Đến sáng ngày hôm sau, phòng bệnh vẫn không nhìn thấy bóng dáng của anh, bởi vì là cuối tuần nên Từ Lộ Lộ tới cùng cô, thấy lúc ăn trưa cô không yên lòng thì cười hỏi: “Trong lòng đang muốn tên ông chủ kia của cậu tới thăm cậu sao?”
“Làm gì có?” Cố Hạ liếc cô ấy, mấy ngày nay sức khỏe hồi phục rất khá, cô tiếp tục vùi đầu vào ăn cơm.
“Mình chỉ mới tới một lúc mà đã thấy ánh mắt của cậu không ngừng liếc ra ngoài cửa.” Từ Lộ Lộ chế nhạo cô, “Trọng sắc khinh bạn.”
Cô ấy nói như vậy Cố Hạ mới tỉnh ngộ hình như mình đã liếc nhìn ra ngoài cửa vài lần, bình thường buổi sáng Triển Thiểu Huy sẽ đến đây, bây giờ đã là giờ cơm trưa rồi mà vẫn còn chưa tới, người này quả nhiên là keo kiệt, ngày hôm qua cùng lắm chỉ nói vài câu thôi, vậy mà còn giận lâu như vậy.
Triển Thiểu Huy không tới, buổi chiều Từ Lộ Lộ đi rồi Trâu Nhuận Thành lại tới, “Nghe nói cô bị bệnh, tốt xấu gì cô cũng là nhân viên của công ty tôi, tôi tới đây thăm cô.”
Hiện giờ Cố Hạ cũng không chào đón anh ta, trừng mắt nhìn lên, “Tổng giám đốc Trâu, anh quá khách sáo rồi, tôi làm gì có phúc lớn như vậy chứ?”
“Cố Hạ, tôi cũng không vòng vo nữa, trước ki