Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2888 lượt.
Triển Thiểu Huy nhìn đồng hồ thấy cũng sắp phải về, giống như mọi ngày, bước chân của anh rất khẽ khàng, đi đến bên giường bệnh ngắm cô ngủ, nhẹ nhàng thả rơi một nụ hôn lên trán cô, động tác rất thong thả, đôi môi rời khỏi vầng trán trơn bóng của cô, sau đó anh dừng lại, Cố Hạ lại mở đôi mắt to tròn ra nhìn anh, ánh mắt hơi mơ màng, cô cứ nhìn anh như vậy, bốn mắt nhìn nhau, ánh đèn ngủ trong phòng tản mát ra chút ánh sáng dìu dịu, tuy không phải rất sáng nhưng Cố Hạ cũng có thể nhìn thấy ánh mắt sáng ngời yên tĩnh của Triển Thiểu Huy, bừng sáng như một vì sao.
Hai tay Triển Thiểu Huy còn đặt bên cạnh cô, hai người cũng đã rất lâu không đối mặt nhau, anh cúi đầu thêm lần nữa, ngón tay luồn vào mái tóc cô, môi nhắm ngay vào đôi môi của cô, trằn trọc ma sát trên cánh môi của cô, đầu lưỡi luồn lách vào miệng cô, Cố Hạ cũng vươn đầu lưỡi đáp lại anh, khiến cho hơi thở của đối phương hòa quyện cùng mình, trong lúc vô thức, tay của cô đã rút ra khỏi chăn, vòng lên cổ anh, khiến cho mình đắm chìm trong nụ hôn.
Sau nụ hôn nóng bỏng, Triển Thiểu Huy chống tay quanh cô, hơi thở không đều đặn, “Có phải em không muốn để cho anh đi không?”
“Không phải đâu.” Cố Hạ mở miệng nói, giọng nói mềm mại, sóng mắt long lang, “Anh phải về chứ, ngày mai còn đi làm nữa.”
“Anh là chủ, ngày mai không đi làm cũng không sao.” Trong cơn say dường như Cố Hạ đã nghe thấy anh nói như vậy, ánh sáng lại bị che lấp thêm lần nữa, anh cúi xuống hôn lên khóe môi cô, tiếp tục nụ hôn nóng bỏng, tinh tế lướt qua da thịt non mịm nơi cổ cô, tấm chăn mềm đã bị kéo xuống phân nửa, Triển Thiểu Huy hôn lên mặt cô, tay bắt đầu không tự chủ được mò vào bên trong bộ quần áo bệnh nhân, vuốt ve đùa nghịch trên làn da bóng loáng của cô, dùng miệng chặn lấy miệng cô, giải tỏa tình cảm cùng dục vọng đối với người mình yêu.
Lúc anh ngừng lại thì lồng ngực phập phồng kịch liệt, vô cùng mâu thuẫn nói: “Nên làm gì bây giờ?”
Sắc mặt Cố Hạ đỏ bừng, lấy tay chống lên ngực anh, “Đã muộn rồi, anh thật sự phải trở về.”
“Có về cũng không ngủ được, hay là ở đây tiếp tục hôn vậy.” Triển Thiểu Huy chống hay cánh tay hai bên đầu cô, vây lấy cô.
“Đừng mà.” Hai người đã hôn rất lâu rồi, đầu lưỡi của Cố Hạ đã run lên, “Em muốn ngủ.”
“Vậy em nói em thích anh đi.” Triển Thiểu Huy cúi đầu xuống, bản chất lưu manh lộ nguyên hình, “Em không nói anh sẽ không về.”
Cánh tay Cố Hạ vẫn còn quấn quanh cổ anh, nhếch môi cười, Triển Thiểu Huy cũng vô cùng kiên nhẫn nhìn cô, sau nửa ngày, Cố Hạ ghé vào lỗ tai anh, thấp giọng nói: “Em thích anh.”
Trong lòng Triển Thiểu Huy cảm thấy vô cùng ngọt ngào, dường như thứ anh theo đuổi rốt cuộc đã nằm trong lòng bàn tay anh, khẽ gặm gặm trên mặt cô, lưu luyến đứng dậy, “Hôm nay coi như xong, ngày mai anh sẽ đến sớm một chút.”
Anh đi rồi, Cố Hạ lăn qua lộn lại mãi không ngủ được, nhắm mắt lại mà khóe miệng vẫn còn nguyên nụ cười nhẹ nhàng. Ngày hôm sau Triển Thiểu Huy mang đến cho cô một bó hoa hồng đỏ rực, Tiểu Ngũ đứng một bên bực tức nói: “Đại ca à anh muốn mua hoa em cũng không phản đối, nhưng mà chúng ta không thể giống người khác được, người tặng hoa đồng đầy cả ra, thật là không có đẳng cấp.” Anh hung hăng liếc Tiểu Ngũ, mọi người ai cũng làm như vậy, đây rõ ràng là chân lý.
Triển Thiểu Huy thường xuyên kéo Cố Hạ lại ôm chầm lấy mà hôn cô, mỗi lần hôn môi tay chân nhất định sẽ không thành thật, có lúc còn đè cô lên giường bệnh cởi hết nút áo của cô ra, đẩy áo ngực của cô lên, da thịt bị lộ ra ngoài làm cho Cố Hạ có chút tức giận, đẩy tay anh ra, “Không cho phép sờ lung tung.”
“Sao em lại không tập trung vậy hả?” Trái lại Triển Thiểu Huy còn trách cô, đặt tay của cô vòng lên cổ mình, “Em phải ôm anh, đây mới là tư thế chính xác.”
Anh vừa muốn hôn cô tiếp thì Cố Hạ vội vàng nghiêng đầu đi, “Tay chân thành thật một chút.”
“Anh là đàn ông, như vậy rất bình thường.” Triển Thiểu Huy không hề biết xấu hổ, kéo đầu cô qua, chặn hết những tiếng bất mãn của cô.
Sức khỏe của Cố Hạ dần dần hồi phục lại như cũ, sau khi nằm viện hai mươi ngày, hoạt động bình thường đã không còn trở ngại, có thể ra viện về nhà dưỡng bệnh, Triển Thiểu Huy không đồng ý, nói rất thuyết phục: “Em đần như vậy, về nhà mà làm không tốt để bị thương lại, em lại phải chịu hồi phục vết thương.”
“Em sẽ ở nhà dưỡng bệnh thật tốt, thỉnh thoảng nấu cơm, thú vị hơn so với ở đây nhiều.” Cố Hạ trừng mắt nhìn anh, “