Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342890

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2890 lượt.

ô, nhẹ nhàng mà ôn nhu, giống như mỗi buổi tối khi anh rời khỏi phòng bệnh đều làm vậy. Toàn thân Cố Hạ chấn động, hình như có một dòng điện yếu ớt chạy ra người, mỗi tới nửa tỉnh nửa mê, hình như có một nụ hôn khẽ rơi trên trán cô, yên lặng không một tiếng động giống như làn sương sớm len lỏi vào màn đêm, hư hư ảo ảo giống như mộng mà không phải mộng, rõ ràng bước chân của người kia cực kị nhẹ, nhưng dường như Cố Hạ vẫn có thể nghe thấy, trong đầu hiện lên bóng lưng của anh từng bước một rời khỏi phòng bệnh, rõ ràng cô không hoàn toàn tỉnh dậy nhưng lại có thể cảm giác được hết thảy, khi tỉnh lại cũng chỉ nghĩ có là mộng mà thôi.
Triển Thiểu Huy đã đứng thẳng dậy, tay vẫn để trên đầu cô, vỗ về chơi đùa mái tóc mềm mại của Cố Hạ, “Chờ đến khi vết thương tốt hơn, em sẽ là bạn gái của anh.”
Những lời này không phải là câu nghi vấn dùng để trưng cầu ý kiến mà là một câu trần thuật, giọng điệu nhẹ nhàng như mưa thuận gió hòa, liên tục rơi xuống lòng người, Cố Hạ rủ hai tay xuống, lầm bầm: “Dựa vào cái gì chứ?”
Nếu Triển Thiểu Huy dám nói mấy ngày nay cô nằm viện mất bao nhiêu tiền của anh, tính toán với cô, Cố Hạ nghĩ mình sẽ làm công cả đời để trả lại món tiền này chứ không muốn ở bên cạnh anh.
Triển Thiểu Huy mở miệng nói, “Em xem anh có tiền lại có thế, em cũng đã nói anh rất đẹp trai, mà anh lại đối xử tốt với em, em không thích anh thì còn có thể thích ai nữa?”
Anh nói vô cùng chắc chắn, lời nói ngược lại không thể phản bác được, nhưng rõ ràng anh không biết xấu hổ nói anh đối xử tốt với cô, Cố Hạ cãi lại: “Anh tốt với tôi hồi nào?”
“Sao anh lại không tốt với em?” Triển Thiểu Huy nhíu mày hỏi cô.
Chưa từng thấy người nào nghĩ tốt về mình như vậy, Cố Hạ học giọng điệu khinh bỉ của Triển Thiểu Huy trước kia, “Cho tới bây giờ anh chưa từng tốt với tôi, chỉ biết sai tôi làm cái này cái kia, thỉnh thoảng lại uy hiếp tôi, thật ra thì anh biến tôi thành trợ lí của anh thì đúng hơn nhỉ?”
Triển Thiểu Huy hừ một tiếng từ trong mũi, “Nếu như trợ lí mà hay chọc giận anh giống như em thì không biết đã bị đuổi việc bao nhiêu lần rồi.”
Cố Hạ yên lặng một lát, “Triển thiếu, tuy tôi cảm thấy anh cũng rất tốt, nhưng mà…” Giống như trước kia, cô còn chưa nói hết câu thì đã bị anh ngắt lời, Triển Thiểu Huy dùng giọng điệu nặng nề nói: “Đừng nói!”
“Nhưng mà” luôn là một từ kì diệu, thật giống như lúc Triển Thiểu Huy nói chuyện làm ăn trên thương trường, thỉnh thoảng cũng sẽ khách sáo một chút, chẳng qua nói một câu “Nhưng mà” vậy nghĩa là không có ý định hợp tác với người khác, cho nên anh mới không thích nghe câu ấy. Giọng điệu của Triển Thiểu Huy lại trở nên dịu dàng, giọng nói như tiếng đàn cổ trầm thấp, “Trước kia thật sự anh chưa từng thích một người phụ nữ nào, cũng không biết em muốn gì, nhưng mà từ nay về sao anh sẽ yêu thương em.”
Giọng điệu dịu dàng như vậy xuất phát từ miệng một người đàn ông đẹp trai thật sự làm cho tâm hồn người khác nhộn nhạo, lúc khó khăn nhất chính là lúc cô yếu đuối nhất, Triển Thiểu Huy lại luôn ở bên cạnh cô, nói không có cảm giác chính là lừa gạt người khác, Cố Hạ không dám nhìn thẳng, ấp a ấp úng nói: “Nhưng…nhưng mà…”
Ánh mắt sâu như hồ không đáy của Triển Thiểu Huy u ám, vẻ ngoài bình tĩnh nhưng thật ra bên trong đang dậy sóng mãnh liêt, muốn nghe câu nói kia nhưng lại sợ nó là một câu không muốn nghe, chẳng hạn như “Nhưng mà…Tôi thích Quý sư huynh.”, cánh tay không tự giác siết chặt, gân xanh lộ ra.
Cố Hạ phun ra nuốt vào nửa ngày, cuối cùng nói: “Nhưng mà, nếu anh suốt ngày sai bảo uy hiếp tôi cũng gọi là thích thì tôi cảm thấy hai chúng ta là người của hai thế giới.”
Triển Thiểu Huy tỏ ra đang suy nghĩ xấu xa nói: “Sau này anh sẽ chú ý.” Anh lại cười cười, đôi mắt cong như trăng rằm, “Tối nay muốn ăn gì? Anh sẽ gọi bảo bọn họ chuẩn bị sớm một chút.”
Cố Hạ không biết câu nói “Sau này anh sẽ chú ý” là có ý gì, lúc rời đi anh vẫn hôn cô, lén lút như đi ăn trộm, hoàn toàn không có phong cách sắc bén như bình thường, ngay lúc nụ hôn gửi gắm tình yêu của anh, rõ ràng Cố Hạ đã ngủ nhưng trong mộng vẫn cảm giác được tình cảm của anh. Ngày hôm sau Triển Thiểu Huy đã tự nghiệm chứng chính câu nói “Sau này anh sẽ chú ý” của mình, anh mang đến một bó hoa hồng nhạt màu, rất tùy tiện đặt lên tủ đầu giường.
Trong phòng bệnh đương nhiên không thể thiếu hoa tươi trang trí, cửa hàng bán hoa theo