XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342887

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2887 lượt.

Em đần hồi nào? Có thể ăn bậy chứ lời nói thì không thể nói lung tung, nhất là một ông chủ lớn như anh.”
“Em mà không đần à?” Triển Thiểu Huy mang theo giọng điệu cười nhạo nhàn nhạt, “Em chẳng qua cũng chỉ đi tập tại phòng tập thể hình mà cũng có thể tạo nên tổn thương vận động nghiêm trọng như vậy, phòng tập thể hình từ trước đến giờ chưa từng thấy ai như em.”
Phòng tập thể hình đương nhiên kể lại rất ngắn gọn, về sau Triển Thiểu Huy hỏi đến chuyện này, phòng tập cũng có một phần trách nhiệm, phòng tập yo-ga toàn những hội viên lâu ngày, thân thể rất mềm dẻo, động tác quá đơn giản bọn họ sẽ có ý kiến, huấn luyện viên yo-ga phải cho tập những tư thế khó, Cố Hạ là người mới, căn bản không thể làm được, một khi quá miễn cưỡng sẽ rất dễ bị thương. Trong lòng Triển Thiểu Huy biết rõ chuyện bị thương không thể hoàn toàn đổ lên đầu Cố Hạ, chỉ là bắt đại một cơ hội mỉa mai cô mà thôi.
Cố Hạ cũng không đổ trách nhiệm cho người khác mà chỉ nói: “Em cho anh biết, sở dĩ em nằm viện hoàn toàn bởi vì em dùng thẻ của anh, là vấn đề nhân phẩm của anh làm cho em bị thương.”
Triển Thiểu Huy bất đắc dĩ nói: “Phụ nữ quả là không nói lí.”
Cuối cùng Cố Hạ cũng không thể ra viện, bác sĩ đến nói một tràng, thí dụ như bệnh này nghiêm trọng như thế nào, ra viện sớm sẽ để lại di chứng, trước kia đã có người bị giống như vậy bởi vì không nghe lời bác sĩ nên phải gánh chịu hậu quả, trong khi nói thỉnh thoảng lại xen thêm vài danh từ chuyên khoa vào, lúc ấy Cố Hạ nghe xong cảm thấy sống lưng lại đau, bị dọa xong lại vội vàng trở về giường nằm, ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ nằm trong bệnh viện.






Thả diều
Một vài trận mưa xuân đã gột sạch đất trời, đêm đông đen tối bị ánh sáng quét qua, ánh nắng ấm áp chen vào, vài cây hoa anh đào nở rộ, thời tiết tốt như vậy mà ở lì trong phòng thì thật sự rất lãng phí nắng xuân, Triển Thiểu Huy kéo cô ra ngoài tản bộ… Đây là một bệnh viên tư nhân, cảnh trí cũng rất trang nhã, cây liễu rũ xanh tươi, Cố Hạ ngồi trên ghế, nhìn những con diều hình chim yến xinh đẹp lượn quanh, đó là con diều cô ấn tượng nhất, có lần dây diều bị đứt vướng vào đầu cành cây, cô đã khóc lớn, đứng dưới cây đại thụ không chịu về, sợ những đứa trẻ khác canh chừng lấy mất, đến khi trời tốt ba đi tìm cô, tìm một cái thang trèo lên cây đại thụ lấy nó xuống mới kéo cô về nhà được.
Giờ thì ba mẹ đều đã già rồi, chỉ sợ là ba đã không còn có thể trèo lên cây như vậy nữa, nhớ tới cảm thấy rất xúc động, những kí ức tuổi thơ trong ấn tượng tất cả đều rất hoàn mĩ, Cố Hạ kìm lòng không được khóe miệng hiện lên một nụ cười nhẹ, nghiêng đầu nói với Triển Thiểu Huy: “Em muốn chơi diều.”
“Chơi diều?” Triển Thiểu Huy không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy, “Thả ở đây?”
Cố Hạ nhìn hoàn cảnh xung quanh, ở đây cũng có thể thả diều, nhưng mà người đến người đi nhất định là không thể thoải mái chơi được, huống hồ sẽ có người chỉ trỏ, ánh mắt mong đợi của cô nhìn anh, “Em muốn đi ra ngoài thả, hôm nay thời tiết thật sự rất tốt.”
Triển Thiểu Huy lấy cuộn dây trong tay cô, cũng không biết anh kéo làm sao mà cánh diều chẳng những không bay cao lên được mà còn đong đưa, có xu thế bị rơi xuống, Cố Hạ đứng bên cạnh gọi, “Gần rơi xuống rồi kìa, anh làm sao mà đến diều cũng không biết thả vậy?”
Triển Thiểu Huy mím môi, vẫn không ngừng nới dây, cuối cùng không phụ sự mong đợi của mọi người mà rơi xuống, Triển Thiểu Huy vẫn tỏ ra bình tĩnh chạy tới nhặt diều về, mang theo một loại xúc động như muốn xé nó ra thành từng mảnh nhỏ, Cố Hạ đứng phía sau anh đã cười đến không còn hình tượng gì, “Thì ra anh thật sự không biết thả! Đơn giản như vậy mà anh cũng không làm được!”
Triển Thiểu Huy bắt lấy con diều, đi trở về, “Cười cái gì mà cười? Cười nữa sẽ trừ lương em!”
“Hiện giờ em không đi làm, lấy cái gì mà trừ?” Cố Hạ vẫn đang ý vị cười, nhìn thấy đại thiếu gia kia tâm tình hình như không được vui, cô nghiêm mặt lại, “Khi còn bé anh không chơi mấy trò này sao?”
“Chỉ có bé gái mới chơi mấy trò này…” Triển Thiểu Huy xem thường nói, khi còn bé cũng rất bận rộn, thường xuyên bị ba mang đến trại huấn luyện kia học tập, có thời gian cầm dao súng côn bổng đi gây sự khắp nơi, làm gì mà chơi mấy trò này?
“Anh nói lung tung gì thế.” Cố Hạ cãi lại, rõ ràng mình không chơi những trò này còn nói con