Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2891 lượt.

lịch mang tới, Cố Hạ nhìn thấy Triển Thiểu Huy mặc một bộ đồ thoải mái ôm bó hoa tới, hai mắt lóe sáng, sau khi Triển Thiểu Huy buông bó hoa xuống, làm như không có gì ngồi xuống bên cạnh, vẫn như mọi khi hỏi thăm bệnh tình của cô, nhưng ánh mắt vẫn vô tình hay cố ý liếc về phía bó hoa, dường như muốn nói: “Em không thấy anh mang hoa đến tặng em sao?”
Cố Hạ cảm thấy buồn cười trong lòng, đoán chắc anh không thể bớt đi cái tính sĩ diện của mình, không chịu thừa nhận chuyện mình mang hoa tới cho cô, Cố Hạ nhịn không được nói: “Triển thiếu, hoa phải cắm vào bình hoa.”
Anh hời hợt bình thản nhìn cô, “Hoa hồng nhạt màu, thích không?”
Cố Hạ duỗi tay ôm tới, đây là lần đầu tiên có người tặng cô hoa hồng, trên bó hoa hồng kia còn lấp lánh những giọt sương, mùi hương sâu kín thoang thoảng trong không khí, cô nhẹ nhàng nở nụ cười, “Rất đẹp.”
Triển Thiểu Huy khẽ nâng cằm cô lên, “Xinh đẹp hơn nhiều so với bó hoa trước kia em tặng cho anh.”
Cố Hạ biết rõ anh không thể không giữ sĩ diện, tiếp tục hỏi: “Sao anh lại nhớ tới việc tặng hoa cho tôi?”
Ánh mắt Triển Thiểu Huy hướng lên trần nhà, “Không phải lúc anh nằm viện em cũng đã tặng hoa cho anh sao? Anh mang hoa tới cho em để chỉ ra sự đối lập, hoa trước kia em đưa đến cho anh thật sự kém hơn rất nhiều.”
Cố Hạ ôm lấy bó hoa hồng kia thầm vui mừng, đại thiếu gia kia rất sĩ diện, trước kia rõ ràng thích cô nhưng lại không chịu nói; hiện giờ mang tới thứ gì cũng không nói là để làm cô vui, Cố Hạ nheo hàng mi, nói: “Triển thiếu, ngày mai tôi muốn hoa bách hợp.”
“Được rồi.” Triển Thiểu Huy có hơi choáng nhưng cũng đồng ý.






Chuyển biến tốt đẹp
Từ đó về sau mỗi ngày Triển Thiểu Huy đều mang thứ gì đó đến cho cô, có đôi khi là hoa tươi, có đôi khi lại là một món đồ chơi nhỏ, chẳng hạn như một con thú nhồi bông đáng yêu, chiếc gối ôm màu đỏ hình trái tim, cái gối ôm kia rất mềm, trên mặt còn thêu chữ LOVE, có đánh chết Cố Hạ cũng không tin là tự bản thân anh nghĩ ra tặng những thứ này, giơ gối ôm lên hỏi: “Triển thiếu, ai nói anh tặng những thứ này thế?”
Triển Thiểu Huy cũng không che giấu nói: “Tiểu Ngũ nói, cậu ta nói phụ nữ đều thích những thứ này, còn bảo cửa hàng đưa vài catalogue tới…” Tiểu Ngũ luôn tự hãnh diện mình rất hiểu lòng phụ nữ, Triển Thiểu Huy cũng tin anh ta, khi nào rảnh sẽ mở cuốn catalogue kia ra xem, sau đó gọi người đi mua đặt trên xe mang tới.
Mỗi lần anh mang thứ đó vào phòng đều tùy tiện đặt trên giường hoặc tủ đầu giường, có đôi khi anh vừa vào cửa Cố Hạ đã thấy trên tay anh cầm thứ gì đó, nếu ngay lập tức tỏ ra cực kì hứng thú yêu mến, trên mặt Triển Thiểu Huy sẽ mang theo vẻ dương dương đắc ý; nếu Cố Hạ không chủ động hỏi đén, anh cũng sẽ không nhắc đến món quà kia, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về đó ý bảo Cố Hạ, ý tứ như là “Anh tặng quà cho em, tốt xấu gì em cũng phải nói một tiếng cảm ơn chứ.”
Cố Hạ mừng thầm trong lòng, ôm gối ôm cười nói: “Em rất thích, cảm ơn anh.”
“Ăn không vô.” Cố Hạ thật thà u oán nói: “Em là người bệnh, phải ăn những món hợp khẩu vị mới dưỡng bệnh được, nếu không sau này để lại di chứng thì phải làm sao đây? Anh xem trước kia khi anh nằm viện, anh muốn ăn gì em đều gọt cho anh, đến phiên em…thật đúng là số khổ nha, muốn ăn lê cũng không được nữa.”
Triển Thiểu Huy tỏ ra nhượng bộ, anh gọi hộ lí ngoài kia, “Vào giúp cô ấy gọt lê.”
Cố Hạ nhếch miệng lên, “Cũng không biết là anh ở đây suốt ngày để làm gì nữa, tới chăm sóc cho em à? Hay là vẫn còn ý định bắt em phải chăm sóc anh!”
Trong mắt Triển Thiểu Huy lộ ra một vẻ bất đắc dĩ, cầm lấy dao gọt trái cây quơ quơ, liếc mắt uy hiệp cô: “Gọt cho em đây, nhưng mà nếu em không ăn hết…”
Rõ ràng lưng Cố Hạ đã không còn đau nữa nên đấu võ mồm cũng không thua gì Triển Thiểu Huy, dạo này Triển Thiểu Huy rất dung túng cho cô, thấy cô buồn chán sẽ tìm vài bộ phim xem cùng cô, còn mang máy tính lên giường cho cô chơi,…& trong phòng mấy món đồ chơi nhỏ ngày càng nhiều, phía dưới kệ TV đặt những món đồ trang trí bằng thủy tinh đều do Triển Thiểu Huy tự mình mang đến, ấm áp không hề giống với phòng bệnh mà giống một căn phòng ngủ hơn.
Ánh mắt Triển Thiểu Huy thường xuyên toát ra vẻ dịu dàng, có khi Cố Hạ còn không dám nhìn thẳng vào anh, dịu dàng như vậy thật sự làm cho người ta chìm đắm trong đó.
Có một tối Cố Hạ nằm trên giường đã gần ngủ,