Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342892
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2892 lượt.
ạ đang vội ăn để xem phim, nhưng hình như lại không có chút hứng thú vì với tiết mục trên TV, đến khi anh ăn xong thì Cố Hạ nói một câu: “Em đã nấu cơm rồi cho nên anh phải rửa chén.”
Triển Thiểu Huy làm như không nghe thấy, cơm nước xong xuôi cũng ngồi xuống ghế sofa, Cố Hạ lạnh nhạt nói: “Anh mà không rửa chén thì sau này đừng có mà mơ ăn cơm ở nhà em nữa, em không nuôi nổi đại thiếu gia như anh.”
Triển Thiểu Huy cười cười, chỉ nói một câu, “Hôn anh một cái anh sẽ làm.”, Cố Hạ không nghĩ tới anh lại tốt lành như vậy, trên đời này cô hận nhất là rửa chén nên vội vàng hôn anh một cái. Triển Thiểu Huy sẽ kéo cô cùng đi vào nhà bếp, bắt cô đứng bên cạnh nhìn, đeo găng tay vào.
Trong bồn rửa chén toàn bọt biển màu trắng, động tác rửa chén của Triển Thiểu Huy rất chậm, Cố Hạ đứng bên cạnh cười cười, còn chạy đi lấy di động quơ quơ, “Em phải chụp lại sau đó bán cho phóng viên, nói Triển thiếu gia bề ngoài thì vậy nhưng thực tế thì đến người giúp việc cũng không mướn nổi, phải đích thân rửa chén.”
Cô cười hắc hắc vài tiếng, Triển Thiểu Huy tỏ ra khinh thường, “Có muốn anh phối hợp với em không, giả bộ thật hơn một chút?”
“Hình như không ổn lắm, nếu truyền ra ngoài bị người khác tưởng là không có tiền thật nói không chừng sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của công ty, nếu thế thì tiền thưởng của em sẽ ít đi, không có lợi.” Cố Hạ rung đùi đắc ý lầm bầm, nghĩ một lát rồi như tỉnh ngộ kêu lên: “Hẳn là phải nói thế này, nước rửa chén XX rất tốt, ai dùng cũng nói tốt, ngay cả chủ tịch Triển thị cũng nhịn không được mà tự mình rủa chén.”
Cô dương dương đắc ý kéo kéo áo Triển Thiểu Huy, “Cái này thật là tuyệt, hiệu nước rửa chén này là của công ty anh phải không? Làm vậy có thể dùng để quảng cáo được ấy nhỉ.”
Triển Thiểu Huy khinh bỉ cô, “Đầu óc không dùng để làm việc chính sự, suốt ngày nghĩ ngợi mấy thứ này!”
Tác giả nói: tiểu bạch thỏ chạy nhanh đi nha, sói xám lớn tới rồi đấy!
Dụ dỗ
Cố Hạ phát hiện thật ra thì Triển Thiểu Huy cũng không có gì đặc biệt, trước kia luôn lo lắng yêu đương với người như vậy thì có áp lực gì hay không, có phải suốt ngày lo ăn mặc xinh đẹp ngay ngắn hay không, hai người có tương kiến như tân (hai người kính nhau như khách) không, hoặc là sẽ phải khúm núm trước anh, trên thực tế thì hoàn toàn không giống như tưởng tượng, bọn họ cũng giống như những đôi tình nhân bình thường trên đường lớn, cãi nhau rồi lại tình chàng ý thiếp.
Vào cuối tuần bọn họ cũng sẽ ra phố dạo chơi, Cố Hạ sẽ lôi kéo cánh tay anh, mắt nhìn xuống mặt đất nhảy lên nhảy xuống trên những ô gạch vuông, trên đường có rất nhiều người đi lại, Triển Thiểu Huy kéo cô lại, “Đi cẩn thận, coi chừng đụng vào người khác.”
Cố Hạ cũng không ngẩng đầu lên, “Không phải còn có anh sao?”
“Em tin tưởng anh vậy sao?” Triển Thiểu Huy vừa đỡ cô vừa phòng ngừa cô bị người khác đụng vào.
Mua vé xong Triển Thiểu Huy cẩn thận dẫn cô đi về phía trước, đến đầu bậc thang anh trực tiếp ôm lấy cô, từng bước một lên cầu thang, sau đó lại thả cô xuống, đợi cửa mở ra dắt cô lên xe, bên cạnh không ngừng có người đi qua, Triển Thiểu Huy dẫn cô đến chỗ ngồi, ghé vào tai cô thấp giọng nói: “Em cứ kiên trì nhắm mắt đi, ngàn vạn lần đừng mở ra, vị trí này của em là do người khác nhường cho em đấy.”
Cố Hạ mắng thầm trong lòng, ngộ nhỡ có người phát hiện ra sẽ nói bọn họ lửa đảo, cô kéo tay Triển Thiểu Huy, “Chúng ta xuống xe nhanh một chút được không? Em không muốn chơi nữa.”
“Không ngừng giữa đường được đâu.” Triển Thiểu Huy phát ra một tiếng cười trầm thấp từ trong cổ họng, “Anh giả vờ cho tốt vào.”
Cố Hạ cúi đầu, chỉ sợ bị người khác nhìn ra mánh khóe, không làm tới cùng thì trò chơi này không còn thú vị, cứ phải tiếp tục giả vờ mãi, chán muốn chết, chỉ có thể nắm lấy tay Triển Thiểu Huy nhẹ nhàng gảy gảy lòng bàn tay anh, chỉ một lát sau, nghe thấy một giọng nói trong veo bên cạnh vang lên, “Anh đẹp trai, anh xuống ở đâu vậy?”
“Khách sạn lớn Bách Đinh.” Giọng nói lạnh nhạt của Triển Thiểu Huy truyền tới, Cố Hạ nhận ra có người đang nói chuyện với Triển Thiểu Huy.
“Trùng hợp quá.” Người phụ nữ kia cười giòn giã như chuông bạc, “Tôi cũng xuống đó.”
Trùng hợp cái gì mà trùng hợp? Cố Hạ mắng thầm trong bụng, giọng nói õng ẹo như vậy, đứng gần cũng không thể nghe rõ nha, nhất định là đã