Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2869 lượt.
của cô nói không nên lời.
Thân thể của cô khẽ run lên, Triển Thiểu Huy có thể cảm nhận được sự sợ hãi của cô, vòng tay cô qua gáy của mình, hôn lên hai má cô, “Ôm chặt lấy anh, thả lỏng một chút…”
Triển Thiểu Huy biết rõ cô rất căng thẳng, hai chân cũng khép lại rất chặt, anh tiếp tục hôn cô, sau đó dùng sức tách hai chân của cô ra, phần bụng dưới khẽ cọ vào nơi tư mật của cô, lần đầu tiên của phụ nữ nếu làm không tốt sẽ rất đau, anh muốn cho cô cảm nhận được những điều tốt đẹp nhất, dù cho cung đã lên tên cũng phải nhịn xuống, dùng ngón tay vờn đùa nơi tư mật của cô, sau đó một ngón tay thon dài đi vào thăm dò, ghé vào tai cô nhẹ nhàng dụ dỗ cô, “Hạ Hạ, thả lỏng một chút, một lát nữa sẽ đỡ hơn.”
Cố Hạ cắn môi, ý thức giống như đã ngã vào trong một đám hỗn độn, cô không biết nên làm gì bây giờ, chỉ có thể gọi tên anh, lại khẽ cử động, “Đừng…Triển thiếu…”
“Anh đây, ngoan, thả lỏng.” Triển Thiểu Huy tinh tế hôn cô, ở bên dưới chỉ thâm nhập một ngón tay vào, cảm nhận được nơi đó ngày càng trơn, ngọn lửa trong cơ thể anh dường như đã thiêu trụi anh, rút ngón tay ra, nơi ấy của anh cọ nhẹ trước lối vào, thử chậm rãi tiến vào cô, nhưng chỉ vừa tiến vào một chút thì Cố Hạ đã cong người lên, “Đau quá…” Đau đớn khiến cho cô tỉnh táo lại một chút, “Đừng mà, em không muốn, dừng lại đi.”
Lúc này mà dừng lại thì quả thật sẽ đoạt mạng của Triển Thiểu Huy, anh rút ra, tiếp tục hôn cô, nghĩ tất cả mọi cách dỗ cô, “Hạ Hạ, đừng sợ, sẽ không quá đau đâu, ôm chặt anh, tin tưởng anh…”
Cố Hạ vẫn không quá tình nguyện, Triển Thiểu Huy lại nhẹ nhàng hạ xuống từng nụ hôn trên mặt cô, chóp mũi chạm vào chóp mũi, nhìn vào ánh mắt cô, nhẹ nhàng hỏi: “Hạ Hạ, em yêu anh, phải không?”
Cố Hạ nhìn anh bối rối gật đầu, đôi mắt đen như mực của anh, nơi đó như chứa cả một vùng biển mênh mông như muốn hút người khác vào đó, giọng nói mơ hồ không rõ của cô vang lên, “Vâng…”
“Vậy là tốt rồi.” Triển Thiểu Huy thả lỏng, ôm chặt lấy cô, bộ phận kia vẫn còn đang đặt nơi lối vào của cô, giọng nói du dương hớp hồn, “Em phải nhớ kĩ đêm nay.”
Đau đớn kéo đến trước, cô nghe thấy câu nói sau cùng của anh, “Nhớ kĩ em trở thành ngươi phụ nữ của anh như thế nào.” Sau đó vật thể khác lạ đâm vào cơ thể cô, từng chút từng chút tiến vào nơi mềm mại nhất của cô, động tác rất chậm rãi, nhưng một đường không ngừng tiến thẳng vào mục tiêu, cơn đau ập đến từ dưới thân thể, Cố Hạ hét đến tê tâm liệt phế, cô muốn giãy giụa nhưng lại không thể giãy ra được, cuối cùng chỉ có thể ôm chặt lấy Triển Thiểu Huy, nghe thấy anh dỗ dành bên tai cô, “Thả lỏng, Hạ Hạ, thả lỏng một chút…”
Sau khi Triển Thiểu Huy tiến vào cô thì nhanh chóng hôn lên môi cô, cô quá căng thẳng, cũng quá đau đớn, hàng mi nhíu chặt lại, phần bên dưới của cô bao lấy anh rất chặt, Triển Thiểu Huy căn bản không dám cử động, dịu dàng hôn cô, “Nhịn một chút, Hạ Hạ, thả lỏng một chút, thả lỏng một chút sẽ không đau nữa.”
Triển Thiểu Huy chôn chính mình trong cơ thể cô, không ngừng hôn khẽ lên thân thể cô, lấy tay dịu dàng vuốt ve, “Một lúc nữa sẽ thoải mái hơn, nhịn một chút nữa thôi, Hạ Hạ, anh rất thích em…”
“Triển…Triển thiếu…” Cố Hạ nằm dưới ngực anh gọi tên của anh, thân thể đau đớn, trong lòng hoảng loạn, ngoại trừ gọi tên anh ra thì không còn nghĩ được gì khác, ngón tay để lại vết cào trên lưng anh, vừa đau lại vừa có cảm giác kì lạ.
Triển Thiểu Huy thật sự yêu mến cô, nhìn cô cau mày thì ngọn lửa dục vọng bừng lên lúc nãy thoáng cái giảm xuống, mặc dù sự căng chặt của cô khiến cho anh mê muội đến tận xương cốt nhưng anh thật sự không dám động đậy, không thể chịu được tiếng la đau đớn của cô, anh nhẫn nhịn đến nỗi từng khớp xương lộ ra, nhưng vẫn tiếp tục dịu dàng hôn cô, cảm nhận sự dày vò từ trong ra ngoài của thể xác và tinh thần, vừa thống khổ lại vừa ngọt ngào.
Anh nhỏ giọng nói những lời tình tứ bên tai cô, một lần rồi lại một lần nữa nói cô phải thả lỏng, ngón tay vuốt ve bộ ngực cô, khiến cho cô thích ứng với chính mình, Cố Hạ cảm thấy thân dưới bị lấp đầy, toàn bộ chung quanh đều là hơi thở đàn ông, nghe được tiếng thở dốc cùng lời nói nhỏ nhẹ của anh, từng tiếng một gọi tên cô, dịu dàng khiến cho xương cốt người ta tan rã, như có một sợi lông vũ đang vờn nghịch quanh thể xác và tinh thần, làm cho cô dần dần bình tĩnh lại, đau đớn bao hàm cả khát vọng.
Triển Thiểu Huy cảm nhận được thân thể của cô