Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342870

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2870 lượt.

đã dần dần thả lỏng, phía dưới cũng ngày càng ướt át, anh nhẹ nhàng cử động, thấy cô không còn đau đớn nữa mới tiếp tục hôn cô chậm rãi cử động, “Nếu đau thì hãy kêu lên, anh sẽ rất nhẹ nhàng, thả lỏng, sẽ rất thoải mái…”
Cảm giác thoải mái như lời Triển Thiểu Huy nói thật sự Cố Hạ không cảm nhận được, cô vẫn thấy đau, tuy không đau nhiều như lúc nãy nữa nhưng cũng không có cảm giác dục tiên dục tử như mọi người vẫn nói. Cố Hạ chỉ cảm thấy cơ thể căng đầy, trong đau đớn lại mang theo một chút vui sướng mơ hồ, anh ra vào trong cơ thể cô, ngoài kia vẫn còn sấm chớp, không thể ngăn được một người đang luật động lên xuống trên một người, mồ hôi trên cơ thể anh rơi trên người cô, Cố Hạ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của anh, một tiếng rồi lại một tiếng rơi vào đáy lòng, hòa cùng tiếp tim đập hỗn loạn của mình, hai người trần truồng quấn vào nhau, quấn quýt rồi lại quấn quýt, tất cả đều tới nhanh như vậy, rồi lại tư nhiên như nước chảy thành sông.
Anh đã thành công, cô sẽ nhớ rõ đêm dông tố này, nhớ rõ cô trở thành người phụ nữ của anh như thế nào.






Yêu say đắm
Lúc tiếng chuông điện thoại vang lên thì mặt trời đã lên rất cao, Triển Thiểu Huy cầm lấy điện thoại di động trên tủ đầu giường rất nhanh để tránh quấy rầy người đang nằm ngủ trong ngực, nhìn số điện thoại, hạ giọng nói: “Có chuyện gì?”
Đầu bên kia Trịnh Giang Hà nghe thấy giọng nói hơi mông lung của anh, hơi bất ngờ một chút, “Đại ca, anh bị bệnh sao?”
“Không có, vẫn chưa dậy.”
“Không phải chứ?” Trịnh Giang Hà lớn tiếng la lên, bất kể buổi tối Triển Thiểu Huy có ngủ trễ đến đâu thì nhiều năm nay vẫn thức dậy lúc 6h theo đúng chuẩn, quả thật còn chuẩn hơn cả đồng hồ báo thức, bây giờ đã qua giờ đi làm, Trịnh Giang Hà nghe thấy chính miệng anh nói mình còn chưa dậy thật giống như nhìn thấy mặt trời mọc ở đằng tây, trước tiên mặc kệ chuyện này, anh ta nói vào chuyện chính, “Đại ca, mười giờ hôm nay chủ tịch của hai công ty Chung Định cùng Thiên Trác sẽ đến bàn chuyện làm ăn, hiện giờ người của Thiên Trác đã tới, sao anh còn chưa tới công ty? Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Đau.” Cố Hạ chỉ nói một chữ, vừa lúc bắt đầu rất đau, về sau thì cảm giác tốt hơn một chút, cảm giác thống khổ cùng vui sướng tồn tại song hành, chỉ là Triển Thiểu Huy đánh trận lâu dài đến dọa người, miệng gầm nhẹ giống như dã thú, Cố Hạ cảm thấy chuyện này không hề hưởng thụ như tiểu thuyết đã viết, ngược lại tối qua người đàn ông này nhìn có vẻ rất thỏa mãn, không biết có phải cảm thụ của nam nữ không giống nhau không, cô hỏi: “Sao anh còn chưa đi làm?”
“Không đi, hôm nay anh muốn ở bên em.” Triển Thiểu Huy yêu thương hôn lên trán cô một cái, kéo tay cô cầm lấy vật cứng bên dưới của mình, không cho cô buông ra, Cố Hạ cảm thấy vật thể lạ dưới tay mình đang tỏa nhiệt, dường như còn cảm nhận được mạch đập thình thịch của nó khiến cho trống ngực của mình cũng đập nhanh hơn. Triển Thiểu Huy kề sát vào tai của cô, giọng nói dịu dàng mà mị hoặc, “Lần đầu tiên nhất định là không được thoải mái, sau này sẽ tốt hơn, em sẽ biết thế nào là hưởng thụ niềm vui sướng giữa nam nữ. Hạ Hạ, yên tâm, anh sẽ thương em thật nhiều.”
Nói xong, anh xoay người nằm áp lên thân thể cô, Cố Hạ lại không muốn, “Anh…mới sáng sớm, có để cho người ta ngủ không…” Lời của cô căn bản không có hiệu quả gì, tay của Triển Thiểu Huy đã đi tới ngực cô, Cố Hạ không muốn vừa tỉnh lại đã tiếp tục làm chuyện kia, “Em đau, đừng như vậy mà.”
Triển Thiểu Huy hôn qua hai gò má cô như chuồn chuồn lướt nước, ngẩng đầu thở dài thật sâu, “Được rồi, anh không làm, chỉ ôm em một cái thôi.”
“Đêm qua anh cũng đã nói như vậy!” Bây giờ Cố Hạ không còn tin anh nữa, muốn đẩy anh ra khỏi ổ chăn nhưng mình lại không còn sức nữa, trên người lại không mặc quần áo, cô rất ngại thân thể trần trụi chạy xuống giường, đành phải cố gắng kéo chăn lên, “Anh xuống đi, em sẽ không tin anh đâu, anh là đồ lưu manh.”
Hai chữ lưu manh Cố Hạ nói ra làm cho anh cười đến run rẩy cả người, “Sao anh lại lưu manh? Tối hôm qua rõ ràng là do em chủ động mà.”
“Em không có.” Cố Hạ lập tức phản bác.
“Rõ ràng chính là em.” Mặt Triển Thiểu Huy tỏ ra vô tội, “Khuya khoắt lại bảo anh lên nhà em, còn nói với anh trong nhà không có người, em nói xem anh sẽ nghĩ thế nào đây? Ở trong nhà lại chỉ mặc một chiếc váy ngủ, giữ anh ở la