Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342873
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2873 lượt.
̣i, không phải em đang mời gọi anh sao? Anh là một người đàn ông bình thường mà! Vả lại, lúc ấy anh cũng không ép buộc gì em.”
Anh rất thích nhìn thấy mặt Cố Hạ đỏ bừng lên, cắn môi, ngượng ngùng lại tức giận, Triển Thiểu Huy cảm thấy hình ảnh này của cô đáng yêu cực kì, cười khẽ một tiếng. Cố Hạ càng thêm tức giận, cô thật sự không có ý đó, ở trong chăn co lại thành một cục, Triển Thiểu Huy từ phía sau lưng ôm lấy cô, ghé sát vào tai cô nói: “Là lỗi của anh, là do anh đã có mưu đồ từ lâu, là do anh không nhịn được, Hạ Hạ, anh thật sự rất thích em.”
Cố Hạ không thèm để ý tới anh, chuyện cũng đã xảy ra, truy cứu chuyện tối qua cũng không còn ý nghĩa gì nữa, cô bọc chăn lại quay mặt vào tường, không thèm nhìn Triển Thiểu Huy, Triển Thiểu Huy ôm cô một lúc, rốt cuộc xuống giường đi vào nhà vệ sinh, tắm rửa đánh răng rửa mặt, chỉ có điều lúc trở ra trên người không hề có một mảnh vải nào, còn rất tự nhiên mà hỏi thăm: “Hôm nay chúng ta ở nhà hay là ra ngoài dạo chơi đây?”
“Đây là nhà của em!” Anh làm gì mà ra vẻ như đây là nhà mình thế, Cố Hạ vén chăn lên cao giọng nói, sau đó lại đỏ mặt, lập tức dùng chăn che kín đầu, người đàn ông này không mặc gì trên người lại cứ tự nhiên đứng trước giường như vậy, thật sự là một chút xấu hổ cũng không biết, “Có phải anh tính không mặc quần áo ra đường không?”
Triển Thiểu Huy mặt dày nói, “Nếu em muốn ở nhà thì tối nay anh mới gọi người mang quần áo tới.”
“Chúng ta ra ngoài đi.” Cố Hạ không cò sự lựa chọn nào khác.
“Thật ra…” Triển Thiểu Huy cười tà khí nói, “Anh thích ở nhà hơn.”
Cố Hạ cầm gối ném về phía anh.
Triển Thiểu Huy tiếp tục đi đến bên giường, mặt tỏ ra khẳng khái hùng hồn vô tội nói, “Anh không có quần áo, em bắt anh làm sao đây.” Cố Hạ mới không muốn ngủ trên giường với tên đàn ông trần truồng này vào ban ngày, giãy giụa đứng lên, cầm lấy đồ ngủ mặc vào, tìm quần áo đi vào nhà vệ sinh. Nhìn vào gương, trên người lốm đa lốm đốm vết đỏ ghi chép lại sự điên cuồng tối qua, thật ra Cố Hạ cảm thấy Triển Thiểu Huy nói cũng không sai, cô suy nghĩ quá đơn giản, khuya khoắt lại gọi một người đàn ông lên nhà, cho dù tương lai có xảy ra chuyện gì cũng không thể trách người khác. Chuyện đã xảy ra cũng không có gì hối hận, cô nghĩ cô đã yêu Triển Thiểu Huy mất rồi, lần đầu tiên hẳn là phải giành cho người đàn ông mình yêu.
Nước tí tách rơi xuống từ vòi hoa sen, lúc Cố Hạ đang đứng suy nghĩ miên man thì Triển Thiểu Huy tới gõ cửa, “Hạ Hạ, một mình em ở trong đó không sao chứ?”
“Không có, không sao cả.” Cố Hạ bối rối trả lời, trước khi anh không xưng hô với cô như vậy, đều gọi cả tên lẫn họ, tối hôm qua lại đột nhiên gọi cô như vậy, từ trong miệng anh kêu ra mang theo hương vị triền miên, làm cho Cố Hạ đột nhiên cảm thấy có một loại cảm giác được yêu thương.
“Anh muốn vào với em.” Anh ở ngoài cửa nói như thế, Triển Thiểu Huy càng muốn cho cô thật nhiều yêu thương, anh muốn có được thân thể của cô, đàn ông khi yêu chính là như vậy, bao hàm cả yêu thương say đắm cùng khát vọng thân thể của người phụ nữ. Bình thường Cố Hạ thoạt nhìn rất thoải mái nhưng thật ra tâm tình của phụ nữ rất nhạy cảm, Triển Thiểu Huy không hy vọng cô sẽ suy nghĩ miên man, không hy vọng cô cảm thấy anh chỉ đơn thuần muốn giải tỏa dục vọng của mình.
Lúc Cố Hạ tắm rửa xong mặc quần áo tử tế đi ra thì nhìn thấy Triển Thiểu Huy đang đứng tựa vào cửa, trên người bọc một cái khăn tắm, cô biết rõ anh vẫn đứng chờ ngoài cửa, chắn hẳn là thật sự nghĩ cho cô, Triển Thiểu Huy ôm lấy cô, “Anh bế em vào phòng.”
Đây là lần đầu tiên Cố Hạ hưởng thụ cái ôm như một công chúa, mặt dán trên lồng ngực của anh, nghe tiếng tim đập trầm ổn của anh. Lúc anh đặt cô lên giường, động tác rất cẩn thận tỉ mỉ, như đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ, Cố Hạ vẫn nhìn vào ánh mắt của anh, ánh mắt anh chứa đựng niềm vui, tất cả nhu tình đều lắng đọng trong đó, Cố Hạ cảm thấy không còn sợ hãi gì nữa, anh thật sự rất yêu mến cô.
Bọn họ nằm nói chuyện trên giường, thẳng đến khi chuông cửa vang lên, hai người liếc nhìn nhau, Triển Thiểu Huy hỏi trước: “Em ra mở cửa hay là anh đi?”
“Đương nhiên là em đi.” Đây là nhà của cô, một người đàn ông chỉ bọc một chiếc khăn tắm ra mở cửa, thật quá mất mặt. Trước đó Cố Hạ nhận được một cuộc điện thoại nói hàng cô đặt trên mạng sắp được đưa tới, hỏi cô có ở nhà không, cô cảm thấy hẳn là ngươi đưa hàng đã