Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342848
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2848 lượt.
ời này, “Em có bằng lái rồi hay là mua một chiếc xe để tập đi, nếu không có bằng cũng lái không được đâu.”
“Em về Tô Châu sẽ mua, mua chiếc nào có vẻ kinh tế một tí.” Cố Hạ hỏi anh ta, “Có chiếc nào tốt giới thiệu cho em với.”
Nghiêm Hướng Vĩ đưa cho cô vài đề nghị rồi khó hiểu hỏi, “Vì sao không ở lại thành phố C? Ở đây dù sao cũng là tổng bộ công ty, thành phố này cũng khá lớn, càng có nhiều cơ hội hơn, hơn nữa Tô Châu cũng rất xa nhà em.”
“Chi nhánh cũng có rất nhiều cơ hội.” Cố Hạ không muốn giải thích vấn đề này, thấy Nghiêm Hướng Vĩ vẫn còn muốn hỏi nên nhìn đèn đường phía trước nói: “Xin đừng nói chuyện lúc lái xe.”
Qua được cuộc thi không có nghĩa là kĩ thuật lái của Cố Hạ tốt, cuối tuần triển lãm văn hóa dân tộc càng đông người hơn so với ngày thường, bãi đỗ xe chằng chịt xe, Cố Hạ tìm thật lâu cũng không thấy chỗ đậu xe, thật vất vả mới trông thấy cách đó không xa có một chiếc xe đang lái ra, Cố Hạ vui mừng lái xe qua đó, một chiếc xe bên cạnh đang mở cửa ra, Cố Hạ như nghe được âm thanh va đập của xe, âm thanh kia như đang nói, “Cô xong rồi!”
Cô giẫm phanh vội vàng xuống xe, đó là một chiếc xe màu đen có rèm che, chỉ nhìn hình giọt nước cùng kim loại sáng bóng trên bản xe thì có thể biết giá cả không phải là rẻ, vết cắt thật dài bên thân xe lên án tội lỗi của Cố Hạ, lái xe là một người đàn ông, một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồ vest, xuống xe nhìn tình hình, “Này cô, sao cô lại lái nhanh như vậy?”
“Rất xin lỗi.” Cố Hạ bắt đầu xin lỗi, đồng thời nghĩ xem nên chịu trách nhiệm thế nào đây, đối phương có bắt cô bồi thường tiền hay không?
“Nói xin lỗi thì có ích gì?” Người thanh niên lái xe tức giận nói.
“La mắng cái gì chứ?” Nghiêm Hướng Vĩ cũng xuống xe, chậm rãi đi tới, tình huống lúc nãy anh cũng thấy rõ, không thể tránh được việc bồi thường, nhìn vết xước, đứng bên cạnh Cố Hạ nói: “Có chuyện gì thì từ từ mà nói, chúng tôi cũng chưa nói chuyện này không liên quan đến chúng tôi mà, đã vậy thì cứ nói thẳng phải giải quyết thế nào đi.”
“Để tôi hỏi sếp của tôi đã.” Người thanh niên lái xe cũng không muốn cãi cọ, xoay người chuẩn bị xin chỉ thị của sếp ngồi đằng sau, cửa xe phía sau lại có người mở ra, một người đi tới, ánh mắt rơi vào Cố Hạ và Nghiêm Hướng Vĩ. Người thanh niên đi qua, “Tổng giám đốc Trâu, ngài xem…”
Trâu Nhuận Thành khoát tay ý bảo anh ta ngậm miệng lại, nhìn kĩ hai người đối diện, cuối cùng thu ánh mắt lại, “Thôi đi.”
Trước kia anh ta bước vào xe còn liếc mắt nhìn thoáng qua người đàn ông đứng cạnh Cố Hạ, ngồi trong xe day day thái dương, anh ta biết ngay gặp phải cô gái tên Cố Hạ kia không có chuyện gì tốt mà, anh ta nhìn thấy Cố Hạ vào trong xe cùng người đàn ông kia, hai người hình như đã trao đổi vị trí, đang thấp giọng nói gì đó, Trâu Nhuận Thành biết Cố Hạ đã kết hôn, bây giờ rõ ràng hai người không có động tác gì thân mật nhưng tự dưng anh ta lại cảm thấy tình cảm của hai người rất tốt.
Cố Hạ nhìn thấy Trâu Nhuận Thành từ trên xe bước xuống, không nghĩ tới lại gặp anh ta, thấy Trâu Nhuận Thành cũng không có phản ứng gì với mình Cố Hạ cũng mừng như được giải thoát. Cô buộc dây an toàn, nói lời xin lỗi với Nghiêm Hướng Vĩ, “Thật là ngại quá, xe của anh có bị nặng lắm không?”
“Không phải em vừa mới nhìn hay sao? Xe của anh không sao cả.” Nghiêm Hướng Vĩ cười nói, “Em đừng bận tâm, lúc mới lái xe ai cũng vậy, đến khi lái quen sẽ tốt hơn. Nhưng mà hình như vận may của em cũng không tệ, người kia cũng khá rộng lượng, anh cũng đã chuẩn bị anh ta sẽ bắt bồi thường tiền rồi.”
“Vận may mà không tệ thì đã không đụng phải người ta.” Cố Hạ nói.
“Có đụng cũng không sao, không phải còn có anh sao?” Nghiêm Hướng Vĩ cười nói.
Ít nhiều gì Trâu Nhuận Thành cũng có chút buồn bực, tháng trước mới mua xe mới đã bị một vết xước như vậy, lại còn phải mang đi tu sửa lại, thật là phiền phức. Nhưng mà lái xe đến tòa nhà cách đó không xa, bị Triển Thiểu Huy hỏi anh ta chỉ nói: “Không có gì, bị quệt vào thôi, vận may không tốt lắm. Đại ca, chúng ta đến một nhà hàng khác ăn cơm đi, không thích đến nhà hàng Tam Ca nói đâu, có đôi khi khẩu vị của anh ấy rất quái dị.”
Trịnh Giang Hà đã đặt sẵn phòng trong một nhà hàng gần khu triển lãm, anh ta là người yêu thích ăn uống, có món gì đặc sắc mà chưa từng nếm thử, cũng nghe nói nhà hàng ở đây cũng không tệ nên gọi mấy anh em tới ăn thử, thuận tiện thăm quan tr