XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342850

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2850 lượt.

iển lãm văn hóa dân tộc náo nhiệt thế nào. Giờ Trâu Nhuận Thành biết hôm nay Cố Hạ cũng tới đây chơi, tuy khu triển lãm này khá lớn lại vừa nhiều người nhưng mà không thể loại trừ khả năng sẽ gặp phải cô, cẩn thận ngẩm nghĩ một chút, đại ca không gặp cô ấy là tốt nhất.
“Lão Tam muốn đến đó, hôm qua không phải cậu còn muốn tôi đến đó dạo sao, bây giờ sao cậu lại đổi ý nữa rồi?” Tuy Triển Thiểu Huy không thèm để ý ăn ở đây nhưng cũng nhận ra thái độ của Trâu Nhuận Thành rất kì quái.
“Cuối tuần khu triển lãm rất đông người, quá ầm ĩ, thật sự không thích đến đó.” Trâu Nhuận Thành nói.
“Tùy thôi.”
Không đến khu triển lãm nữa, bọn họ lái xe đến chỗ khác. Chiếc xe của Trâu Nhuận Thành bị quệt trầy càng gây chú ý hơn, Triển Thiểu Huy biết rõ bảo bối của Tiểu Ngũ luôn luôn là chiếc xe của mình, chiếc xe này Trâu Nhuận Thành mới mua tháng trước, luôn đi khắp nơi khoe khoang, hôm nay bị quệt thành cái dạng này lại không phàn nàn một lời thật sự không giống với phong cách bình thường của anh ta, trên xe Triển Thiểu Huy thuận miệng hỏi lái xe A Đông ngồi phía trước, “Hôm nay có phải Tiểu Ngũ tự mình lái xe không?”
“Không phải ạ.” Lúc nãy A Đông ngồi cùng xe với Trâu Nhuận Thành, lúc ấy ngồi ở vị trí kế bên tài xế, tất nhiên cũng thấy rõ, “Xe là do trợ lí Trần lái, bị cô Cố đụng phải, chắn là do có quen biết nên tổng giám đốc Trâu nói thôi, cũng không muốn truy cứu trách nhiệm.”
“Cô Cố?” Bạn bè họ Cố của Triển Thiểu Huy cũng không nhiều, nghe đến cái họ này đều sẽ khiến anh nghĩ tới người nào đó, “Cô Cố nào?”
A Đông không nghĩ quá nhiều, nói thẳng ra: “Chính là Cố Hạ, hình như kĩ thuật lái xe của cô ấy không được tốt lắm, đụng phải ở bãi đỗ xe của khu triển lãm.”
Không khí trong xe trong nháy mắt trở nên nặng nề, cái tên kia dường như chỗ nào cũng có, nhưng thật ra những người bên cạnh lại không hề nhắc tới trước mặt anh, Triển Thiểu Huy ngồi trên ghế khẽ run lên, “Dừng xe, kêu Tiểu Ngũ đến đây.”
Trâu Nhuận Thành bước xuống từ xe của mình, đi đến chiếc xe hơi phía trước, Triển Thiểu Huy hạ toàn bộ cửa sổ xe xuống nhưng lại không mở cửa xe, mặt đen lại một cách khó hiểu, “Vì sao không nói cho tôi biết cô ấy đã trở lại?”
“Ai cơ?” Trâu Nhuận Thành không hy vọng người đó là cô gái tên Cố Hạ.
Ánh mắt Triển Thiểu Huy đảo qua anh ta, “Cậu còn giả vờ?”
Trâu Nhuận Thành cảm thấy dây thần kinh căng ra, yên lặng thật lâu mới nói, “Đại ca, còn ý nghĩa gì nữa đâu?”
Cuối cùng Triển Thiểu Huy đã hiểu rõ vì sao Trâu Nhuận Thành không muốn cho anh tới khi triển lãm, lệnh cho lái xe, “Quay xe lại.”
Trâu Nhuận Thành ngăn cản, “Đại ca, anh còn muốn đi xem cái gì nữa? Cô ấy đã kết hôn rồi, hôm nay cùng chồng của cô ấy ra ngoài chơi, đã không còn liên quan gì đến cuộc sống của chúng ta nữa, một mình anh nhớ thương để làm gì chứ?”
Nghe thấy mấy chữ “chồng cô ấy” như là một cây kim châm vào da thịt, “Chuyện của tôi tôi sẽ tự xử lý.”o






Gặp lại
Trâu Nhuận Thành hỏi anh muốn đến xem cái gì, chính bản thân Triển Thiểu Huy cũng không biết rõ, có lẽ anh chỉ muốn tạm biệt cô, có lẽ nhìn thấy cô nằm trong lòng người khác anh có thể triệt để hết hy vọng, khi anh biết rõ ràng cô ở cách đây không xa, bất kể thế nào cũng không thể kìm lòng được muốn đi tìm cô.
Về phần gặp mặt có thể nói gì thì vẫn chưa nghĩ đến.
Nhưng mà không nghĩ tới rơi vào trong mắt anh lại là hình ảnh này, anh không cố sức đi tìm, vừa bước vào khu triển lãm đã nhìn thấy Cố Hạ đứng cách đó không xa, vẻ ngoài có thay đổi một chút, tóc dài hơn rất nhiều, mềm mại suôn dài, rũ xuống thắt lưng, ôm trong ngực một bé gái hơn hai tuổi, trên mặt cô mang theo một nụ cười, ân cần dỗ dành bé gái kia, còn chỉ vào đám đông náo nhiệt phía trước cho bé gái nhìn, căn bản không chú ý tới Triển Thiểu Huy đứng cách đó vài mét.
Triển Thiểu Huy thấy cô cười, không nhìn rõ mặt lắm, thì ra cô trưởng thành trông sẽ như thế này, không khác lắm so với tưởng tượng, cô và anh gần nhau như vậy nhưng lại rất xa, nhưng Triển Thiểu Huy cũng không thể nhấc chân bước tới, anh còn có thể nói gì nữa? Chào hỏi, hay là nói một tiếng “Mấy năm nay em có nhớ đến anh không?”, hoặc là đứng trước mặt cô cười nhạo đả kích cô, trừ những thứ đó ra, còn có thể nói gì nữa? Còn có thể làm gì nữa?
“Không thể nào. Mình mới vừa về không bao lâu, chỉ là trò chuyện