Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2836 lượt.
̉a bừng tỉnh, ngơ ngẩn một lúc lâu mới biết cửa nhà mình đang vang lên bang bang, trong lòng tất nhiên có chút sợ hãi, mở đèn đi đến bên cạnh cửa, nghe thấy giọn nói tức giận quen thuộc vang lên, “Cố Hạ, mở cửa ra.”
Cố Hạ thở dài một hơi, rồi lại có chút căng thẳng, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy gương mặt hằm hằm của Triển Thiểu Huy, bình tĩnh nói: “Đã trễ như vậy, chủ tịch Triển còn tới quầy rầy hình như không hay lắm.”
“Không được gọi anh là chủ tịch Triển!” Triển Thiểu Huy vừa mở miệng ra thì đã ngửi thấy mùi rượu, nhưng anh không say, đầu óc vẫn còn tỉnh táo, động tác linh hoạt, bị Cố Hạ chọc giận nên chạy đến quán bar uống rượu cả buổi tối, càng nghĩ càng cảm thấy không cam lòng nên lại chạy đến. Một chân của anh đã bước vào cửa, dùng sức đẩy cửa ra bước vào, “Anh muốn biết vì sao em lại không yêu anh?”
Cố Hạ vô cùng bất đắc dĩ với anh, “Đã là quá khư rồi.”
“Anh vẫn còn tình yêu với em, cái này không thể gọi là quá khứ.” Triển Thiểu Huy quát lên, lồng ngực phập phồng.
Cố Hạ như đang nghe một câu chuyện cười, cười lạnh nói: “Uống nhiều quá rồi thì về nhà mà ngủ đi, đừng có chạy khắp nơi làm loạn nữa.”
Nụ cười lạnh của cô rõ ràng đã chọc giận anh, Triển Thiểu Huy kéo Cố Hạ vào áp cô vào cửa, vây cô lại giữa chính mình và cánh cửa, hung hăng hôn xuống. Cố Hạ bị động tác của anh chọc giận, liều mạng giãy giụa, tay chân đấm đá lung tung, cắn anh, đá anh, Triển Thiểu Huy càng ôm cô chặt hơn, vẫn chống tay vào sau cửa, hơi thở mang theo mùi rượu phun trên mặt cô, lấy tay giữ lấy cằm cô đẩy lưỡi vào, chiếm lấy hô hấp của cô, mút hương vị của cô vào, dường như muốn đoạt lại những gì đã mất trong ba năm qua.
Đến khi buông Cố Hạ ra thì hô hấp của Triển Thiểu Huy đã trở nên hỗn loạn, tim anh đập mạnh và loạn nhịp nhìn cô, không ngờ Cố Hạ vung tay cho anh một cái tát, âm thanh cái tát thanh thúy vang lên, cô căm tức nói, “Triển Thiểu Huy, rốt cuộc anh muốn gì?”
Triển Thiểu Huy lẳng lặng nhìn cô, đã bất đắc dĩ đến cực điểm, “Hạ Hạ, chúng ta trở về bên nhau được không? Anh yêu em?”
“Yêu tôi?” Cơn tức trong lòng Cố Hạ dâng lên, “Triển Thiểu Huy, căn bản anh không biết cái gì gọi là yêu, anh chỉ giống như mấy tên đại thiếu gia muốn gì được nấy! Anh yêu tôi thì đã không biến tôi trở thành tình nhân của anh? Anh yêu tôi thì đã không gây khó dễ cho công việc của tôi, khiến cho tôi không tìm được việc không thể không rời đi, trước kia anh ép tôi phải đi, hôm nay anh chỉ nói một câu không kết hôn nữa thì muốn tôi trở về bên anh, nói đến tình yêu, tối thiểu phải có thành ý một chút, còn anh thì có cái gì? Anh cảm thấy tình cảm của anh chính là một kiểu ban ân, chỉ trả giá một chút thì đã muốn người khác giao ra tất cả, đây là thứ anh gọi là yêu sao?!”
Ánh mắt Triển Thiểu Huy tỏ vẻ dằn vặt, vẻ mặt tràn ngập hoang mang, anh nhìn gương mặt cô, thật lâu sau mới nói: “Hạ Hạ, anh chỉ muốn được ở bên cạnh em.”
Hô hấp của Cố Hạ hỗn loạn, cô đẩy anh ra, “Cho dù có hợp lại một lần nữa thì kết cục của chúng ta cũng chỉ là chia tay, tôi chỉ muốn tìm một người bình thường, chúng ta thật sự không hợp nhau. Gặp mặt không bằng cứ nhớ về nhau (tương kiến bất tương luyến), đừng dây dưa nữa, như vậy còn có thể giữ lại chút ấn tượng tốt về nhau.”
Cuộc sống chính là một cuộc vui đùa thượng đế mở ra cho mọi người, Cố Hạ đã thấm sâu vào người, thấu hiểu rất rõ, năm đó khi cô đau đớn đến mức tim như bị khoét sâu, lạnh lẽo đến thấu xương thì Triển Thiểu Huy đang làm gì? Khi anh ép cô phải rời khỏi thành phố C thì anh đã nghĩ gì? Hôm nay, lúc cô đã từ bỏ, đã có thể tiếp nhận một cuộc sống mới thì Triển Thiểu Huy lại đột nhiên quay đầu lại nói với cô anh yêu cô, việc này thật là không đáng buồn cười chút nào.
Khi đi làm cô nhận được hoa hồng của Nghiêm Hướng Vĩ gửi tới thì cảm thấy cuộc sống này thật là tràn ngập mỉa mai. Thật ra Triển Thiểu Huy đính hôn cũng tốt, có lẽ, không lâu sau, cô có thể tiếp nhận Nghiêm Hướng Vĩ, bắt đầu một tình cảm mới, nhưng bây giờ thì sao?
Điên thoại vang lên, là Nghiêm Hướng Vĩ gọi tới, “Tối nay cùng đi ăm cơm không?”
Cố Hạ có hơi do dự, “Không được, năm giờ có một cuộc họp, không biết mấy giờ mới kết thúc.”
“À” Nghiêm Hướng Vị truyền đến một tiếng thở dài tiếc nuối, lại mang theo chút chờ mong hỏi: “Vậy còn ngày mai?”
“Chắc cũng bận rồi ạ.” Cố Hạ cảm thấy lúc này cô quá gần gũi với Nghiêm Hướng Vĩ cũng không tốt lắm