XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342839

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2839 lượt.

trong nhà vừa xem TV vừa ăn vặt, đến khi bụng căng tròn mới ngừng. Tắm rửa xong chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại vang lên, là một dãy số rất lạ, Cố Hạ nhấn nút nghe, nói một câu rất bình thường, “Xin chào.”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng hít thở như có như không nhưng lại không nói gì, Cố Hạ lặp lại “Xin chào”, mới nghe thấy một giọng nói truyền đến từ bên kia, “Là anh.”
Giọng nói rất quen thuộc, Cố Hạ hơi nắm chặt điện thoại lại, đã biết rõ còn hỏi: “Anh là?”, “Hạ Hạ”, giọng nói bên kia có vẻ nghẹn lại, “Ngày mai anh đính hôn.”
“Vậy xin chúc mừng chủ tịch Triển.” Cố Hạ không chút biểu cảm nói, thật sự không biết anh gọi điện thoại đặc biệt thông báo tin này là có ý gì, nếu chỉ để khoe khoang thì cũng không phải.
“Hạ Hạ, anh không đính hôn với người khác nữa thì em sẽ trở về chứ?” Giọng nói của Triển Thiểu Huy truyền tới.
Cố Hạ hoài nghi mình đang nghe lầm, cười khẽ một tiếng, “Chủ tịch Triển, chắc hôm nay anh uống nhiều quá rồi, chuyện của chúng ta đã qua, nếu không có chuyện gì nữa thì tôi cúp máy đây.”
“Hôm nay anh không uống rượu.” Đầu bên kia nói, “Hạ Hạ, anh thật sự không đính hôn với người khác, chúng ta trở về như trước kia…”
“Chủ tịch Triển, chuyện của anh đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.” Giọng nói của Cố Hạ có vẻ dồn dập, “Đã muộn rồi, tôi muốn đi ngủ, cũng mong chủ tịch Triển đừng tới làm phiền tôi nữa.”
Cô vội vàng cúp máy, dường như chậm một bước sẽ bị nuốt mất, rồi lập tức tắt luôn điện thoại.






Bị nhục
Đứng trên tầng cao nhất ngắm nhìn thành phố, tối nay rất khó để nhìn thấy những vì sao, mây đen đặc quánh bao phủ bầu trời, ngẩng đầu lên nhìn, những tòa nhà cao tầng xung quan che lấp cả một khoảng trời, không thể nhìn thấy vầng trăng sáng, chỉ có những ngọn đèn trên mái nhà.
Cố Hạ ôm túi xách đi trên con đường nhỏ dẫn về nhà mình, trước mắt cô chỉ thuê một phòng trọ, một mình ở một phòng, tiền thuê hơi đắt một chút nhưng công ty cũng có phụ thêm vào, nội thất cùng đồ dùng cũng không tệ lắm, đã đến dưới lầu, bước chân của Cố Hạ khựng lại.
Trước hàng hiên cách đó không xa có một chiếc xe màu đen có rèm đang đỗ, Triển Thiểu Huy đang đứng bên cạnh cửa xe, khuôn mặt ẩn hiện trong bóng đêm, không ngừng ngẩng đầu nhìn quanh, bắt gặp ánh mắt của cô, trên mặt hiện lên một nụ cười nhẹ.
Cố Hạ biết hôm anh là ngày anh đính hôn, sáng nay lúc ra ngoài đi dạo còn nghe mọi người nói hôm nay trước cửa khách sạn lớn Bách Đinh đậu rất nhiều chiếc xe xa hoa, nghiễm nhiên trở thành hội triển lãm xe. Lúc ấy cô nhớ tới tối cuộc điện thoại hôm qua của Triển Thiểu Huy, chỉ biết cười trừ.
“Đã không còn như trước nữa.” Cố Hạ ngừng một chút rồi lại nói, “Tôi không còn yêu anh, cho nên không thể nào trở về bên cạnh anh được nữa.”
Triển Thiểu Huy hung dữ trừng mắt nhìn cô, dường như muốn xé nát cô ra, “Cố Hạ, em lặp lại lời nói vừa rồi một lần nữa!”
Cố Hạ quay đầu đi, cho tới bây giờ cô không hề nghĩ Triển Thiểu Huy sẽ vẫn luôn nhớ mãi không quên cô, sẽ vì cô mà từ hôn, nhưng mà ba năm nay cô đã nghĩ rất nhiều, kết hôn hẳn là nên tìm một người thích hợp, Cố Hạ cũng không muốn đau lòng thêm một lần nữa, lúc ấy, cô đã dùng rất nhiều thời gian để quên đi tên xấu xa Triển Thiểu Huy kia, bây giờ cô không muốn lại rơi vào đó nữa, “Khi đó tôi đã muốn kết hôn với anh, nhưng mà đã qua ba năm, rất nhiều chuyện đã thay đổi, bây giờ, tôi không còn yêu anh nữa.”
Giọng điệu bình tĩnh, không giống như đang giận dỗi, Triển Thiểu Huy biết Cố Hạ không phải đang chơi trò lạc mềm buộc chặt, anh biết rõ cô thật sự không yêu anh nữa, chán nản buông lỏng hai tay, khí thế trong ánh mắt bị dập tắt, “Cố Hạ, tôi hận em.”
Anh cũng có niềm kiêu ngạo của anh, Triển Thiểu Huy hung hăng mở cửa xe, khởi động xe, xe hơi chạy xẹt qua người Cố Hạ.
Cố Hạ nhìn theo chiếc xe biến mất trong lớp bụi đường, nửa ngày sau vẫn không nhúc nhích, anh nói anh hận cô, anh chưa từng nói anh yêu cô, vậy mà câu nói đầu tiên lại là hận, hai người bọn họ đang làm gì đây? Quá khứ đã trôi qua vẫn là quá khứ, cô và anh có tiếp tục dây dưa thì cũng còn ý nghĩa gì chứ? Một người đứng trên cao luôn kiêu ngạo như vậy, cuối cùng vẫn không thích hợp để ở bên cạnh cả đời, anh muốn kết hôn thì kết hôn, muốn từ hôn thì từ hôn, mà cô, rốt cuộc vẫn không thể chơi nổi.
Nửa đêm đang ngủ say thì bị một tiếng đập cư