Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342840
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2840 lượt.
quá xa rồi.” Cố Hạ không biết có phải tâm trạng Triển Thiểu Huy không phải thoải mái nên không muốn cho mình có một ngày tốt lành hay không.
Triển Thiểu Huy quay đầu lại nhìn Nghiêm Hướng Vĩ, không nhanh không chậm nói: “Quên mất không nói anh cho anh biết, tôi không chỉ là ông chủ của Cố Hạ, mà còn là…”
“Anh ta còn là bạn trai trước của em.” Cố Hạ đơn giản thừa nhận, Triển Thiểu Huy tám phần sẽ nói cô là người phụ nữ của anh, gần đây đám người này rất thích giới thiệu như vậy.
Nghiêm Hướng Vĩ đã hiểu ra tình hình, ngược lại còn cười thật thà với Triển Thiểu Huy: “Vậy cũng coi như là đàn anh, cảm ơn anh trước kia đã chăm sóc cho Cố Hạ. Chắn hẳn khi đó Tiểu Hạ vừa bước vào xã hội, ít tiếp xúc nên dễ dàng bị lừa gạt, xem ra thật sự đã gây không ít phiền toái cho dàn anh.”
Triển Thiểu Huy quan sát anh ta, yên lặng một chút rồi nói: “Tôi không phải là đàn anh của cô ấy.”
Tên Triển Thiểu Huy này việc gì cũng làm được, Cố Hạ không muốn chọc giận anh, càng không muốn Nghiêm Hướng Vĩ và anh lời qua tiếng lại gây thêm phiền phức, Cố Hạ cười nhẹ nói: “Hai ngày nữa chủ tịch Triển sẽ đính hôn, tôi phải nói lời chúc mừng anh rồi. Chắc hẳn gần đây chủ tịch Triển rất bận rộn, chúng tôi cũng không muốn làm mất thời gian của anh nữa.”
“Chuyện đính hôn anh sẽ xử lí, cho nên dạo này cũng hơi bận rộn. Cố Hạ, mấy ngày nữa anh sẽ đến tìm em.” Triển Thiểu Huy ngừng một chút, dùng giọng điệu mập mờ quen thuộc nói: “Mầy này nữa em đừng gây chuyện, cho anh một chút thời gian.”
Triển Thiểu Huy xoay người rời đi, anh thật rất muốn nói Cố Hạ cách xa Nghiêm Hướng Vĩ một chút, nếu không anh cũng không thể cam đoan sẽ không làm gì với Nghiêm Hướng Vĩ, nhưng trên đường đi đã nghĩ rất kĩ mới không nói ra những lời kia. Cố Hạ rất bướng bỉnh, có đôi khi chấp nhận vứt bỏ hết tất cả cũng không chịu khuất phục, ngay cả Trịnh Giang Hà cũng đã nhắc nhở anh đừng làm cho sự việc trở nên phức tạp, cô đã không còn là nhân viên của Khải Hoành như ba năm trước, đã rất vất vả mới tạm thời giữ Cố Hạ ở lại thành phố C nhưng cũng không dám giữ cô ở lại quá lâu chính là sợ cô sẽ nhận ra mánh khóe, nếu ép người quá sẽ rất phiền toái.
Triển Thiểu Huy vừa đi thì Cố Hạ cũng không còn tâm trạng ăn uống nữa, nói Nghiêm Hướng Vĩ cùng đi về. Trên đường trở về trong lòng vẫn khó chịu, gặp Triển Thiểu Huy xong trong lòng lại rối bời, cũng may Nghiêm Hướng Vĩ không hỏi gì, trên đường luôn hi hi ha ha nói cười, dẫn cô đến nơi khác ăn cơm, đến khi đưa cô về nhà mới hỏi: “Anh ta là nguyên nhân em không muốn ở lại thành phố C sao?”
Cố Hâ gật gật đầu, “Cũng không có ý gì khác, bởi vì bối cảnh của anh ta có hơi phức tạp, để tránh phiền toái nên mới không muốn ở lại đây, anh cũng đứng chọc vào anh ta.”
Cố Hạ nghĩ không nên nói dối Ngiêm Hướng Vĩ, cắn cắn môi nói: “Em và anh ta đúng là có một số việc…”
“Đã là quá khứ cả rồi, không phải sao?” Nghiêm Hướng Vĩ cắt lời cô, “Anh biết em không muốn nói đến, em cũng không cần nói, chúng ta đều đã lớn rồi, làm gì có ai chưa từng yêu đương, trước kia anh cũng đã từng có bạn gái. Đã chia tay thì chứng tỏ là không thích hợp, chúng ta hẳn là phải nhìn về phía trước, em đã nói không có ý gì khác với anh ta thì còn nhắc tới anh ta làm gì nữa? Cứ yên tâm đi làm, mỗi ngày đều vui vẻ là được rồi.”
“Cảm ơn anh.” Cố Hạ cười cười với anh.
“Có phải cảm động rồi không? Vậy quyết định là bạn gái anh đi.” Nghiêm Hướng Vĩ cười nói.
“Anh thật là!”
…
Cố Hạ không biết Triển Thiểu Huy có ý gì, anh sắp đính hôn rồi còn chạy đến dây dưa không rõ với cô, Cố Hạ nhớ bình thường tạp chí không được phép đăng tin tức về sinh hoạt cá nhân của Triển Thiểu Huy, anh không cho phép mấy tin tức vớ vẩn này lộ ra, lần đính hôn này lại giống trống khua chiêng như vậy rõ ràng đã có sự đồng ý ngầm của Triển Thiểu Huy, cũng nhìn ra được nhà họ Triển coi trọng cỡ nào.
Thứ sáu đối với những người đi làm mà nói là một ngày rất thoải mái, đến chiều mọi người trong văn phòng bắt đầu tám chuyện, còn nhắc đến cả tên của Triển Thiểu Huy, giọng của bọn họ rất nhỏ, lúc ấy Cố Hạ mới kịp nhận ra ngày mai Triển Thiểu Huy đính hôn. Cố Hạ không biết trong lòng mình có cảm giác gì, chỉ là lúc làm việc không thể yên lòng, liên tục mắc lỗi, giọng tám chuyện ríu rít của người khác càng làm cô thấy phiền.
Đến tối mua vài thứ, còn có rất nhiều thức ăn vặt, một mình nằm