Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342834
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2834 lượt.
̉: “Mặc kệ anh ta mở công ty gì, trước mắt anh không thể động tới anh ta. Đại ca, thật ra người khác chỉ là thứ yếu, mấu chốt chính là anh, anh phải thể hiện mình mới được.”
“Tôi phải thể hiện.” Triển Thiểu Huy căm giận bất bình nói, kết quả đã bị Cố Hạ từ chối, buổi tối hôm đó thật sự là đả kích sâu sắc đối với Triển Thiểu Huy, đợi cô dưới lầu lâu như vậy, lần đầu tiên anh nói yêu cô mà cô lại lạnh như băng nói cô không yêu anh, còn cho anh một cái tát.
Trịnh Giang Hà sờ sờ mũi, “Đại ca, hai người đã không liên lạc với nhau vài năm rồi, lúc trước còn cãi nhau như vậy, đột nhiên anh chạy tới bảo cô ấy về bên cạnh anh, anh nói xem làm sao người ta tiếp nhận được? Cũng không phải đang nói chuyện làm ăn, mọi người đều phải nhắc đến điều kiện, đồng ý thì làm, không thì thôi; vả lại dù cho đang bàn chuyện làm ăn cũng phải bày tỏ thành ý một chút, thỉnh thoảng cũng phải ăn một bữa cơm bồi dưỡng tình cảm, huống chi là giữa nam và nữ? Phụ nữ nha, phải dỗ dành từ từ, tặng hoa hay kẹo gì đó, mỗi ngày đều tặng thì cô ấy cũng sẽ cảm động thôi.”
Xế chiều hôm nay Cố Hạ lại nhận được một bó hoa hồng, hoa hồng đỏ tươi như lửa, còn kèm theo một hộp bánh quy nhỏ, trên hộp không có nhãn hiệu, không giống như sản phẩm của cửa hàng hay khách sạn nào, cô liền nhớ tới Triển Thiểu Huy có một đầu bếp làm bánh kem rất ngon, khi đó Triển Thiểu Huy thường xuyên cho người mang tới cho cô, chính là thứ này.
Đồng nghiệp nhìn thấy lại có người tặng hoa tươi tới, trêu ghẹo: “Cố Hạ, dạo này thật là đào hoa nha! Hoa hồng mà nhận được đến hai bó, bó này ai tặng thế?”
Cố Hạ không muốn nói, chỉ mở hộp bánh quy ra chia cho mọi người, cô không muốn ăn, nhưng mà tất cả mọi người nhấm nháp xong thì loạn cả lên, cô cũng thử một miếng, mềm dẻo thanh mát, ngọt mà không ngán, thấm vào đầu lưỡi cảm thấy xuyên qua cổ họng mà chảy xuôi xuống, món điểm tâm năm đó là ngon nhất, cho nên sau khi cô đi đến bất kì thành phố nào cũng không tìm thấy món điểm tâm có hương vị này nữa.
Sau đó mỗi ngày đều có hoa tươi đưa tới, trên bó hoa không có thiệp, người đưa hoa tới cũng không nói gì, có đôi khi là hoa hồng, có đôi khi lại là hoa tulip, mỗi bó hoa đều kiều diễm mới lạ, còn kèm theo một phần điểm tâm, mỗi ngày đều thay đổi đa dạng, ngược lại mấy nữ đồng nghiệp thân thiết với cô rất có lộc ăn, mỗi ngày cô đều chia sẻ điểm tâm, còn cưới hỏi: “Cố Hạ, người theo đuổi cậu chẳng lẽ là đầu bếp? Cũng thật là có thành ý.”
Cố Hạ không tin Triển Thiểu Huy bỏ công vào, cùng lắm cũng chỉ sai bảo cấp dưới của anh vài câu, hoặc là nói với trợ lí một tiếng, dù sao cũng sẽ có người giúp anh làm hết. Triển Thiểu Huy cũng không phải không gọi điện thoại đến, nhưng mà Cố Hạ nghe thấy giọng nói của anh sẽ cúp máy ngay, về sau gần như Triển Thiểu Huy cũng không gọi tới nữa.
Đồng thời, Nghiêm Hướng Vĩ cũng rất hay hẹn cô, biểu hiện của anh vẫn như là một người bàn tốt, Cố Hạ cũng không có ý muốn từ chối, đi ăn cơm cùng với anh. Trong nhà hàng Nghiêm Hướng Vĩ hỏi: “Gần đây có phải công việc rất bận không? Thấy em ăn không ngon miệng lắm, luôn có vẻ không yên lòng.”
“Vậy sao?” Cố Hạ miễn cưỡng cười cười, cầm đũa không hề để tâm đến chọc chọc thức ăn, “Đến khi kế hoạch này kết thúc hẳn là có thể trở về chi nhánh, có lẽ đến lúc đó sẽ tốt hơn.”
“Vậy chờ đến khi em đến chinh nhánh sẽ nói với em chuyện khác.” Nghiêm Hướng Vĩ nói rất nhẹ nhàng, gắp cho cô một miếng thịt, “Đừng nói nhiều như vậy, ăn nhiều một chút đi, lát nữa chúng ta đi…”
Tiếng chuông điện thoại ngắt lời anh đang nói, Nghiêm Hướng Vĩ nhận điện, là bạn gọi tới, anh ta cởi mở cười, “Đang ăn cơm…Tôi có việc…”
Anh ta nói – được rồi, cất điện thoại đi hỏi Cố Hạ, “Văn Tử hẹn anh đi hát, em có đi không?”
Người tên Văn Tử kia Cố Hạ cũng đã gặp một lần, là bạn của Nghiêm Hướng Vĩ, gầy như một cây gậy nhưng lại nói chuyện rất sôi nổi, Cố Hạ không có hứng, “Anh đi đi, em muốn về nhà nghỉ ngơi sớm một chút.”
“Em không đi vậy anh cũng không đi.” Nghiêm Hướng Vĩ cầm điện thoại, gọi lại cho bên kia, “…Cô ấy không muốn đi…Không thì cậu nói với cô ấy đi…”
Hình như Cố Hạ nghe thấy đầu bên kia đang nháo lên, sau đó Nghiêm Hướng Vĩ đưa điện thoại cho cô, bạn bè của Nghiêm Hướng Vĩ rất nhiệt tình, muốn kéo Cố Hạ đến luôn, lúc đầu Cố Hạ còn từ chối, cuối cùng lại phải đồng ý. Tối nay cũng khá vui vẻ, vô cùng náo nhiệt, phiền não trong lòn