XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342837

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2837 lượt.

ên tiếng, sao anh lại không đi kiểm chứng lại chứ? Khi đó nghe thấy cô đã kết hôn mang thai thì người không còn chút sức nào, anh không muốn tiếp nhận hình ảnh cô ở bên cạnh người đàn ông khác, không muốn tiếp nhận chuyện cô nấu cơm cho người đàn ông khác, tựa vào lồng ngực người đàn ông khác, cười cho người đàn ông khác xem… Tất cả những thứ của cô đều dành cho người đàn ông khác, Triển Thiểu Huy cũng không dám đối mặt nữa.
Có lẽ trong tiềm thức anh biết hành động của mình đã quá trễ, thời gian một năm vốn có thể thay đổi tất cả, cho nên khi Từ Lộ Lộ nói cô đã kết hôn anh cũng tin. Hai năm, mỗi lần nhớ tới Cố Hạ đều đau lòng, đối với thời gian, con người luôn không thể làm gì, dù có đập vỡ đầu cũng không thể quay lại được. Muốn tạm biệt cô nhưng lại sợ nhìn thấy cô, cứ như vậy mơ màng trong cơn ác mộng mà trải qua hai năm, đến khi Cố Hạ quay lại lần nữa, lần ấy ở khu triển lãm Triển Thiểu Huy đã bắt gặp gia đình hoàn mĩ của Cố Hạ, toàn thân anh đều lạnh buốt, đó là cảm giác lạnh buốt toát ra từ xương tủy, hệ thống lò sưởi ở trong xe cũng không có tác dụng gì. Anh đoán chắc là Cố Hạ đã hợp lại với Từ Lộ Lộ lừa gạt anh, Cố Hạ thật sự không muốn ở bên cạnh anh, trước kia khi ra đi cô đã quyết tuyệt như vậy, dường như đã một dao chặt đứt quá khứ. Triển Thiểu Huy thật sự hận cô, hận cô trêu chọc mình lại đoạn tuyệt không còn một mảnh với mình, hôm nay lại còn ra vẻ như chỉ là một người qua đường với anh, phụ nữ, khi đã nhẫn tâm thì còn lạnh lùng hơn cả đàn ông. Đáy lòng dậy sóng mãnh liệt, tức giận lại không cam lòng, cho tới bây giờ anh chưa từng bị ai đùa giỡn như vậy; nhưng lại cảm thấy vui sướng, cô chưa kết hôn, cô còn có thể là của anh… “Đại ca…” Trịnh Giang Hà thấy anh vẫn không lên tiếng nên gọi anh một tiếng, “Anh muốn gì chúng em cũng ủng hộ anh, chúng em hy vọng anh được vui vẻ.” Triển Thiểu Huy “Ừ” một tiếng từ trong cổ họng, giọng nói rất nhỏ, nhưng không hoàn toàn nói ra. Trịnh Giang Hà thấy Triển Thiểu Huy ngồi trên ghế không có phản ứng gì, giọng có vẻ oán thán. “Đại ca, anh rất có tài kinh doanh cùng đầu tư, luôn ra tay chuẩn xác, làm việc gì cũng thành công. Nhưng sao lần nào cũng trì độn trong chuyện tình cảm thế, trái tim luôn chậm mất mấy nhịp, em nhắc nhở anh một chút, cuối tuần này anh sẽ đính hôn, mười ngày sau Cố Hạ sẽ rời khỏi thành phố này, anh phải suy nghĩ xem rốt cuộc anh muốn gì.”






Hủy hôn
Hai ngày trước khi Triển Thiểu Huy đính hôn thì có một chuyện xảy ra với Cố Hạ chính là giúp khách hàng thực hiện kế hoạch mở rộng như đã sớm định ra lại chấm dứt sớm, nhưng mà do khách hàng mới không cần, phương án đang tiến hành lại phải điều chỉnh, dự tính còn phải mất hai tháng nữa. Đơn đặt hàng của khách hàng này không nhỏ, công ty cũng không muốn thay người, muốn người đang làm tiếp tục làm tiếp nên tạm thời Cố Hạ sẽ không về chi nhánh nữa, trước tiên phải căn cứ vào tình hình mà điều chỉnh phương án này cho xong đã.
Khách hàng đưa ra một vài điều khoản hợp đồng, Cố Hạ phải tiến hành phân tích, xác định không được thiếu một con số lẻ nào, tất nhiên cô cũng đồng ý làm thêm hai tháng nữa, lúc Nghiêm Hướng Vĩ biết chuyện này thì cười toe toét, “Anh cảm thấy ông trời đã cảm động vì thành ý của anh rồi nên mới tạo cơ hội cho anh.”
“Anh có thành ý gì chứ?” Cố Hạ nói chuyện với Nghiêm Hướng Vĩ gần như rất thoải mái, lúc nào cũng cười hết cỡ.
“Anh sẽ từ từ thể hiện thành ý của anh cho em xem.” Nghiêm Hướng Vĩ cợt nhả nói, “Nhưng cũng đừng bắt anh phải moi tim ra cho em xem nha…quá máu me!”
“Phiền toái hả, có một chút, cuối cùng cô ấy còn chạy mất tăm, gặp phải người như vậy thật làm cho tôi rất đau đầu.” Triển Thiểu Huy vẫn vui vẻ nói, “Nhưng đã là quá khứ rồi, hơn nữa tôi và Cố Hạ cũng quen biết rất nhiều năm, hôm nay gặp gỡ cũng không dễ dàng gì.”
Triển Thiểu Huy cứ đứng đây mới khiến cho Cố Hạ đau đầu, xa cách nói: “Hôm nay chủ tịch Triển hẹn bạn bè, chúng tôi cũng không quấy rầy anh nữa, làm trễ nãi công việc của chủ tịch Triển sẽ không hay lắm.”
“Hôm nay cũng không có việc gì, bọn lão Tam đang ăn cơm trên lầu, đều là anh em cả, anh có không đến cũng không sao. Đã lâu không gặp em, thế nào, không mời anh một bữa cơm sao?” Triển Thiểu Huy nhìn chằm chằm Cố Hạ, ý tứ sâu xa nói: “Hay là…em không dám đối mặt với anh?”
“Chủ tịch Triển đã nghĩ