Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2833 lượt.
̀m đến cùng.
Ngày hôm sau Cố Hạ vẫn không nhận được thứ gì nữa, ngay cả đồng nghiệp cũng không nhịn được phải hỏi một câu, “Đã thành đôi hay là triệt để cắt đứt rồi?” Hẳn là đã triệt để cắt đứt, Cố Hạ nở một nụ cười thẹn thùng.
Sếp lại gọi cô lên, nói tối nay phải mời khách dùng cơm, trợ lí đã xin nghỉ nên phải gọi cô đi. Cố Hạ ghét nhất là tiệc tùng, tìm cớ nói không được khỏe, sếp chỉ cười nói tối nay không cần phải uống rượu, đó là một khách hàng nhỏ, chỉ cần có thành ý một chút là được, chủ yếu là để hiểu nhau hơn.
Không khí của bữa cơm tối này cũng khá yên ắng, phần lớn đều nói chuyện công việc, đồng nghiệp nam cùng đi chung uống với đối phương vài ly, sếp nói Cố Hạ uống không tốt nên mọi người cũng không ép, chỉ uống được bao nhiêu thì uống, uống hết một ly rượu vang đỏ lạnh băng, bụng Cố Hạ càng thấy đau hơn, khó chịu đến mức không muốn động đũa. Sếp của cô nói chuyện rất vui vẻ với khách hàng, đầu Cố Hạ cảm thấy choáng váng nhưng trên mặt vẫn phải duy trì nụ cười thân thiện, kiếm tiền thật đúng là không phải chuyện dễ.
Bữa cơm kết thúc lúc khoảng 10h, vài người hẹn nhau đi chơi, Cố Hạ không cần phải tiếp khách nữa, nhìn bọn họ lái xe nghênh ngang rời đi, chuẩn bị đón taxi tự mình trở về nhà trọ. Nhưng mà cả ngày bận rộn, thân thể lại mệt mỏi, đến lúc này bụng lại rất đau, cảm giác đau ngày một tăng làm cho mặt Cố Hạ tái nhợt, trán đẫm mồ hôi.
Đi tới chỗ có thể đón taxi còn mất một đoạn nữa, từng cơn đau bụng đánh úp lại, Cố Hạ ngồi xổm trên đường lấy tay ấn vào bụng chờ cho cơn đau qua đi, hàng chân may nhíu chặt lại. Bóng đêm u ám, đèn đường quanh quẽ, đêm mùa xuân vẫn mát lạnh như trước khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo cô đơn.
Từng chiếc xe trên đường gào thét mà lướt qua, một lát sau, trong rừng xe hỗn độn lại có một chiếc xe tấp vào dừng l ại, Cố Hạ ngẩng đầu lên nhìn, một người đàn ông trẻ tuổi bước xuống từ ghế lái, lịch sự nói với Cố Hạ, “Cô Cố, Triển thiếu mời cô lên xe.”
Cố Hạ ngẩng đầu lên nhìn, cửa sổ phía sau xe đóng chặt, không thể nhìn thấy người ngồi trong. Cô đứng lên, khoát tay nói, “Không cần, tôi tự đón xe về là được rồi.”
Người đàn ông trẻ tuổi vẫn giữ tư thế mời, mặt còn mang theo một nụ cười, “Cô Cố, mời lên xe.”
Bọn họ vẫn còn đang giằng co thì người trên xe hiển nhiên đã mất kiên nhẫn, đột nhiên mở cửa xe ra, đi tới vài bước, trực tiếp nhét Cố Hạ vào trong xe, còn chưa vừa ý quát cô, “Đã như vậy rồi em còn giả vờ cái quái gì nữa!”
Anh trực tiếp chen vào ngồi cạnh, người đàn ông trẻ tuổi cũng nhanh chóng đi vào trong xe, khởi động xe thật nhanh, cả quá trình chỉ mất vài giây, đến khi xe đã chạy Cố Hạ mới kịp phản ứng, nhìn nhìn Triển Thiểu Huy ngồi cạnh, thật sự không biết nên nói gì.
Triển Thiểu Huy cũng không nhìn cô, mắt nhìn về phía trước, sắc mặt có hơi âm trầm, nói với lái xe, “Đến bệnh viện.”
“Không cần đến bệnh viên.” Cố Hạ vội vàng nói, nhìn thấy Triển Thiểu Huy ném tới ánh mắt lạnh lẽo đến phát sợ, thấp giọng giải thích: “Không sao đâu, thật sự không cần đến bệnh viện, về nhà ngủ một giấc là được rồi.”
“Không thoải mái ở đâu?” Triển Thiểu Huy lạnh lùng hỏi, cũng không thèm liếc mắt nhìn Cố Hạ.
“Bụng hơi đau một chút.” Cố Hạ nhỏ giọng giải thích, “Hiện tượng bình thường thôi mà.”
Triển Thiểu Huy hừ lạnh một tiếng, lặng lẽ không nói lời nào.
Lái xe trẻ tuổi cũng không biết anh muốn đi đâu, lúc đến ngã tư đường thì hỏi anh, “Triển thiếu, đi đâu ạ?”
Triển Thiểu Huy nói địa chỉ của Cố Hạ, còn thuận miệng nói một câu, “Mở hệ thống sưởi lên.”
Trong xe lại trở nên yên tĩnh, yên tĩnh như vậy khiến cho Cố Hạ cảm thấy xấu hổ, cơ thể cứng ngắc ngồi cạnh Triển Thiểu Huy, mặt có vẻ hơi sợ, cô nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”
“Không cần.” Triển Thiểu Huy rít ra hai chữ lạnh toát từ trong kẽ răng, mặt vẫn lạnh lùng như trước.
Cố Hạ lén liếc mắt nhìn anh, thấp giọng nói: “Chuyện ngày hôm qua tôi rất xin lỗi, bạn của tôi xảy ra chuyện, tôi tưởng anh làm cho nên…”
“Em tưởng?” Triển Thiểu Huy lành lạnh nói, “Em tưởng cái gì? Không thèm hỏi lấy một tiếng đã tùy tiện gọi điện thoại mắng tôi?”
Ban đầu Triển Thiểu Huy thấy cô gọi điện thoại đến vốn rất vui mừng, kết quả nghe thấy như vậy, khi cúp điện thoại thì ném ngay vào góc tường, điện thoại vỡ tan thành năm bảy mảnh, lúc ấy Mục Bằng đứng bên cạnh không dám nói lời nào.
Trên đời này chỉ