Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342832
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2832 lượt.
có một người phụ nữ như vậy, cô nói câu nào cũng có thể làm cho người ta nổi giận, hận không thể xé xác cô ra, nhưng mà nhìn thấy hình bóng của cô thì trong lòng lại dịu đi, không thể hận cũng không thể giận được nữa. Tối nay khi cơm nước xong, trở về nhà cùng bọn Vệ Nam thì nhìn thấy có người ngồi ven đường, rõ ràng không thấy rõ mặt nhưng dù chỉ có một nét tương tự cũng thấy bất an, phải quay ngược trở lại nhìn thật kĩ.
“Ngày hôm qua Nghiêm Hướng Vị bị tai nạn xe cộ, mạng người là quan trọng, anh lại trả lời như vậy nên tôi tưởng rằng…” Cố Hạ ngậm miệng lại, nói lời xin lỗi với anh, “Thật sự xin lỗi.”
Hàng mi của Triển Thiểu Huy chớp chớp, không tỏ thái độ gì, đợi một lát sau không nghe thấy cô nói gì nữa mới mở miệng buồn bực giận dỗi nói: “Em chỉ nói một câu xin lỗi là được à?”
“Vậy anh muốn thế nào mới được đây?” Cố Hạ khó hiểu hỏi, muốn gì cô cũng sẽ làm.
Dường như Triển Thiểu Huy không tình nguyện nói một tiếng “Thôi đi.”, rồi lại quay đầu sang nhìn cô, dường như không biết nên nói gì, không gian trong xe nhỏ hẹp, yên tĩnh đến nỗi cảm thấy xấu hổ, Cố Hạ nghiêng đầu về phía cửa sổ xe, bụng lại đau đớn co rút mãnh liệt, Cố Hạ đau đến nỗi thở dốc, kìm lòng không được gập người lại, cố hết sức chống lại cơn đau này, ngay cả tay Triển Thiểu Huy đã đặt lên vai mình cũng không biết.
Dường như anh cũng rất căng thẳng, “Đau lắm hả?”
Cố Hạ cắn răng, đến khi hơi đỡ một chút mới nói: “Không sao, đỡ hơn rồi.” Đau bụng kinh cũng không tính là chuyện lớn, vài ngày nữa chẳng phải sẽ không có gì nữa sao, lúc này Cố Hạ mới biết mình và Triển Thiểu Huy đã ngồi rất gần nhau, cô hơi dịch người sang bên cạnh tỏ rõ thái độ của mình.
Triển Thiểu Huy cũng không miễn cưỡng, thu hồi cánh tay của mình lại, rất tự nhiên nói: “Trước kia hình như không như vậy.”
Trước kia khi còn ở bên cạnh Triển Thiểu Huy, mỗi lần ngày ấy đến là tinh thần lại không được tốt lắm, bụng có hơi đau nhưng không tính là rất đau, khi đó Triển Thiểu Huy xót cô, mấy ngày ấy đều không cho cô đi làm, Cố Hạ cũng rất vui vẻ ở nhà. Ngược lại hai năm qua đau bụng kinh rất dữ dội, vào mấy ngày ấy không hề muốn đi làm, chỉ muốn nằm trong ở chăn ấm, nhưng mà còn phải đi làm, lấy lí do này mà xin nghỉ là điều không tưởng. Cô khẽ cúi đầu không nói lời nào, Triển Thiểu Huy ngồi cạnh vừa giận dỗi vừa châm chọc nói: “Không có việc gì làm hay sao mà chạy lung tung ra ngoài? Vừa mới chạy đã qua mấy năm, tiền thì không kiếm được bao nhiêu ngược lại thân xác trở nên thế này, cũng không biết em có biết tính không nữa.”
Cố Hạ muốn nói “Còn không phải bị anh ép sao.”, nhưng mà thật sự tinh thần không được tốt lắm, cũng không muốn mở miệng nữa, trừng mắt nhìn anh tỏ vẻ bất mãn. Triển Thiểu Huy cũng không muốn hai người cãi nhau không vui vẻ gì, thấy thân thể của cô không thoải mái, chuyển chủ đề: “Thật sự không đến bệnh viện sao?”
Cố Hạ ỉu xìu lắc đầu.
“Vậy em ngủ đi, đến nơi anh gọi em.” Giọng điệu của Triển Thiểu Huy dịu dàng như nước.
Nơi này cách chỗ ở của cô khá xa, Cố Hạ nhắm mắt lại nghỉ ngơi, dù cô có mở mắt thì cũng không biết nói gì với Triển Thiểu Huy, trong xe rất yên tĩnh, lái xe lái rất vững, nếu không phải bụng truyền đến từng cơn đau thì có lẽ Cố Hạ sẽ ngủ thiếp đi. Một lát sau chợt nhớ ra điều gì đó, mở to mắt nhìn biển quảng cáo bên ngoài, lúc này mới nhớ hâu hết các cửa hàng đều đã đóng cửa, cô đột nhiên kêu lên, “Dừng xe.”
Triển Thiểu Huy khó hiểu nhìn cô, lông mày hơi nhíu lại, “Em sao thế?”
“Tôi muốn mua ít đồ.” Cố Hạ chỉ vào siêu thị cách đó không xa, cô cũng không muốn làm phiền như vậy, nhưng mà băng vệ sinh trong nhà đã hết, trong túi cũng không còn bao nhiêu, vốn muốn vào siêu thị mua thêm một ít nhưng lại bị sếp kéo đi ăn cơm, bây giờ đa số siêu thị đã đóng cửa.
Xe hơi chậm rãi dừng lại, tài xế trẻ tuổi mở đèn trong xe lên, xuống xe mở cửa cho Cố Hạ. Cố Hạ không để ý nhiều như vậy, còn chưa đợi anh ta đến mở cửa đã dịch chuyển khỏi vị trí của mình, một tay mở cửa xe, nhìn lướt qua chỗ vừa ngồi, mặt đỏ lên.
Trên ghế ngồi dính một vết loang màu đỏ, cái này có nghĩa là trên quần Cố Hạ cũng có, vậy là không thể đi vào siêu thị mua đồ được nữa, động tác của Cố Hạ cứng đờ, thật là quá xấu hổ.
Triển Thiểu Huy cũng nhìn thấy, cửa xe mở rộng ra, lái xe đã đứng trước cửa vịn tay vào cửa đợi cô xuống, thấy khó hiểu vì cô vẫn chưa chịu rơ