Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342828

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2828 lượt.

̀i khỏi chỗ ngồi, Triển Thiểu Huy thấy Cố Hạ có vẻ khó xử, nói với người đàn ông trẻ tuổi đối diện, “Tiểu Vương cậu bắt xe về trước đi, tôi sẽ đưa cô ấy về.”
Tiểu Vương rất hiểu ý nên cũng đã rõ ràng ý tứ của Triển Thiểu Huy, cười cười rồi sau đó rời đi. Trong xe chỉ còn lại hai người, Triển Thiểu Huy nói: “Làm sao bây giờ? Hay là anh đưa em về trước, chuyện mua đồ…lát nữa tính sau.”
Cố Hạ gật gật đầu, bây giờ cô chỉ muốn về nhà thật nhanh, thoát khỏi tình cảnh xấu hổ này.
“Chúng ta cái gì cũng làm hết rồi, em không cần cảm thấy xấu hổ.” Triển Thiểu Huy cởi áo khoác đắp lên người cô, “Đắp kín vào, đừng để bị lạnh.”






Làm hòa
Áo khoác của anh hơi dài so với Cố Hạ, che hết được cả phần mông, Cố Hạ mặc áo của anh lên lầu, Triển Thiểu Huy vốn muốn lên lầu cùng cô nhưng Cố Hạ lại không muốn, anh nói ngồi trong xe chờ cô, lý do là: “Không phải em muốn đi mua đồ sao? Muộn như vậy rồi, đi một mình không an toàn.”
Lúc ấy trong đầu Cố Hạ chỉ muốn về phòng nhanh một chút, cũng không còn sức dây dưa với anh nữa, gần như chạy trốn lên phòng vọt vào phòng tắm thay quần áo sạch sẽ, cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng khoan khoái hơn rất nhiều, uống một ly nước nóng rồi mới xuống lầu.
Triển Thiểu Huy vẫn chưa lái xe đi, thấy Cố Hạ đi ra thì vội vàng đẩy cửa xe bước ra ngoài, “Lên xe đi, anh đưa em đi.”
Cố Hạ trả lại áo khoác cho anh, cửa hàng tiện lợi làm việc 24h gần đây nhất cũng còn cách một đoạn, đi bộ cũng khá xa nên gật gật đầu, ngồi vào ghế phụ, quay lại nhìn chỗ ngồi đằng sau, “Cái kia…thật sự xin lỗi…”
Ngoài xe tiếng động nơi thành thị ồn ào vang lên, trong xe chỉ có giọng nói của anh, “Sau khi em đi anh mới cảm thấy mình đã mất đi một thứ rất quan trọng, làm việc gì cũng cảm thấy không còn sức lực nữa. Về sau muốn đi tìm em nhưng lại nghe nói em đã kết hôn và mang thai, anh cũng không biết phải làm gì lúc ấy nữa.”
Triển Thiểu Huy khẽ thở dài, “Lão Tam nói phản ứng của anh rất chậm chạp, anh cũng cảm thấy mình thật chậm chạp, em ra đi lâu như vậy anh mới đi tìm em rồi mới phát hiện ra đã quá trễ, khi đó chỉ hận chính mình không thể quay ngược thời gian lại, anh nhất định sẽ không để cho em đi, chỉ tiếc trên đời này thật sự không có chỗ cho câu nói hối hận.”
Cố Hạ dùng ngón tay vô thức nhẹ nhàng gảy gảy áo mình, vài sợi tóc rơi xuống vầng trán, cô không vén tóc lại, cũng không nói gì.
“Sau khi em trở lại, lần trước nhìn thấy em ở khu triển lãm anh thật sự còn nghĩ cả nhà ba người của em đang đi chơi, khi đó hận muốn chết.” Triển Thiểu Huy cười khẽ một tiếng, như là đang cười nhạo chính mình, khi đó đau lòng đến chết lặng, cô và anh đã bỏ lỡ nhau như vậy, anh chỉ là một người qua đường trong câu chuyện xưa, hình ảnh kia như một vết khắc nóng rát in vào trong lòng, dù có đụng vào hay không cũng rất đau đớn, dù cho có trải qua thời gian dài, vết thương có lành lại cũng sẽ để lại sẹo, cả đời sẽ hối hận cùng tiếc nuối. Anh cũng không thể chứng kiến hình ảnh kia một lần nữa, giọng kiên quyết như đang thề với chính mình, “Cho nên, bây giờ anh không thể buông tay, nếu anh buông tay thì tình cảnh kia sẽ thật sự xảy ra.”
Hô hấp của hai người trong đêm tối khẽ dồn dập, ngay cả đầu Cố Hạ cũng không dám ngẩng lên, thật lâu sau mới mở miệng, “Nhưng mà, chúng ta thật sự không thích hợp.”
“Vậy em cảm thấy thế nào mới là thích hợp?” Triển Thiểu Huy không biết cô gọi cái gì là thích hợp, nhưng anh cho rằng, cô yêu anh, anh cũng yêu cô, đó chính là thích hợp. Tình yêu sẽ khiến cho con người ta cam tâm tình nguyện thích ứng với mọi thứ, tựa như anh chưa bao giờ thích ăn đồ ngọt nhưng khi cô đút cho anh thì anh nhất định sẽ ăn; anh chưa bao giờ thích liên lạc qua tin nhắn, nhưng sẽ nhắn tin tán gẫu với cô, không hề thấy phiền toái, chỉ cảm thấy rất ngọt ngào… Anh vẫn bình tĩnh “Anh biết rõ nhất định trong lòng em có anh, nếu không thì ba năm qua cũng không quen ai như vậy. Khi đó anh thật sự không muốn ép em đi, mặc dù lúc sau có hơi tức giận nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa thể chấp nhận chuyện chúng ta đã kết thúc, mấy năm nay em lăn lộn ở bên ngoài nhất định rất vất vả, anh không hề muốn em phải trở nên như vậy. Anh không biết em có hận anh hay không, khi đó anh đã không ở bên cạnh em, thật sự xin lỗi.”
“Cũng không thê thảm như anh nghĩ đâu.” Cố Hạ cười rộ lên, cố gắng làm cho không khí thoải má