Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo
Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2815 lượt.
cơ thể của mình, cô nghe thấy anh thấp giọng nói: “Anh yêu em.”
Cố Hạ ôm chặt lấy anh, cả người dán chặt không còn một khe hở, lại như nghe thấy mình nói một câu, “Đừng bỏ lại em một mình.”
Giọng nói rất nhỏ nhưng Triển Thiểu Huy có thể nghe thấy, anh mãnh liệt đi sâu vào cô, tốc hành vùi vào chỗ sâu nhất, “Sẽ không như thế nữa.”
Đến khi tất cả sóng gió đã yên ắng, hai người nằm trên giường dựa sát vào nhau, nghe thấy bụng liên tiếp truyền đến tiếng thầm thì, đã quá trưa rồi, Cố Hạ rất đói bụng lại còn bị giày vò lâu như vậy, quần áo cũng lười mặc vào, nằm trên giường không nhúc nhích nổi.
Triển Thiểu Huy ôm lấy cô, dùng ngón tay vuốt ve làn da mềm mại, “Dậy đi, cũng phải ăn trưa rồi, Tiểu Ngũ đã nhắn tin hối thúc chúng ta xuống ăn cơm.”
“Không đi.” Cố Hạ không còn chút sức nói, “Bọn họ sẽ cười em.”
Triển Thiểu Huy ngồi dậy trước, anh xuống giường nhặt quần áo của hai người đặt lên giường, vỗ vỗ mặt cô, “Dậy đi, nếu không đến mới bị bọn họ cười đấy.”
Cố Hạ có thể đoán được đám người kia nghĩ gì, ngang ngược nói: “Trưa nay đừng ăn cơm với bọn họ, thật là đáng sợ.”
“Vậy thì ở đây không ăn cơm cùng họn bọ nữa, bây giờ cũng không còn sớm nữa, em cứ mè nheo như vậy bọn họ cũng không chờ đâu. Sau này em không cần phải khách sáo quá, cứ như tối hôm qua là được, ở bên ngoài bọn họ sẽ luôn che chở cho em.” Triển Thiểu Huy ôm cô nằm trên giường, dựa nửa người vào đầu giường ôm lấy cô, “Trước kia là do anh không tỏ rõ thái độ, sau này chúng ta sẽ kết hôn, mọi người sẽ xem em như người một nhà. Trước kia Tiểu Ngũ có hay trêu đùa em, em cũng đừng so đo, bình thường cậu ta có hơi không đứng đắn nhưng mặc kệ anh quyết định thế nào cậu ta cũng ủng hộ anh, tuyệt đối không nói hai lời. Bọn anh đều là anh em vào sinh ra tử, em hãy hòa thuận với bọn họ.”
“Em biết rồi.” Qua bữa tiệc tối hôm qua, Cố Hạ cũng biết bọn họ đang lấy lòng, cố gắng gần gũi với cô.
“Anh gọi điện thoại bảo người ta mang thức ăn lên phòng.” Triển Thiểu Huy xuống giường mặc lại quần áo một lần nữa, mắt vẫn nhìn cô, miệng khẽ cười, “Em không muốn mặc quần áo cũng được, dù sao chung ta cũng ăn trong phòng.”
Cố Hạ cầm gối ném về phía anh, miệng lẩm bẩm mắng anh.
Ăn cơm xong, Triển Thiểu Huy chạy vào nhà tắm, sau đó đi ra liếc nhìn tay phải của Cố Hạ, nhíu mày: “Nhẫn đâu?”
Cố Hạ lấy sợi dây đỏ trong cổ ra, buộc chiếc nhẫn vào, cột lại đeo lên cổ nhìn anh ý bảo “Ở đây.”
“Sao em lại không đeo lên tay?” Triển Thiểu Huy không vui, “Đã bảo không cho phép em tháo xuống mà.”
Cố Hạ bỏ chiếc nhẫn vào trong cổ áo, sợi dây hơi dài, chiếc nhẫn rũ xuống giữa hai khe ngực, mặc quần áo xong nhìn sợi dây màu đỏ, cô nói: “Nếu đó là lời hứa của anh thì em sẽ để trong lòng, đến khi anh thực hiện nó sẽ lấy ra. Về phần những chuyện khác…”
Cô dừng lại một chút, sâu sắc nói: “Chúng ta đều là người trưởng thành rồi.”
Đòi hỏi
Lúc đi làm một chút tinh thần Cố Hạ cũng không có, lúc cùng làm báo cáo với đồng nghiệp, đầu Cố Hạ mơ hồ hỗn độn, mí mắt nặng nề mở không ra, sếp hỏi cô vấn đề gì đều phải gọi vài tiếng cô mới kịp phản ứng, mặt mũi cũng ngơ ngác. Đến khi tan họp, sếp bất mãn nói với cô một câu. “Cố Hạ, sao dáng vẻ trông giống như chưa tỉnh ngủ vậy hả? Cô còn trẻ, cuộc sống về đêm cũng không được quá điên cuồng.”
Đồng nghiệp cười ầm lên, Cố Hạ cúi thấp đầu, trong bụng còn mắng thầm Triển Thiểu Huy. Sau khi trở về từ bãi tắm, mỗi ngày Triển Thiểu Huy đều đến căn phòng trọ nhỏ bé kia của cô, mỗi lúc trời tối đều lăn qua lộn lại với cô. Khi ở bãi tắm cô nói ra câu đó thì sắc mặt anh trầm hẳn xuống vì không còn cách nào với cô, đàm phán với cô không có kết quả, giọng điệu mang đầy vẻ uy hiếp: “Hạ Hạ, em đã quên đây là địa bàn của anh rồi à.”
Nói xong thì đẩy ngã cô lên giường, từ phòng ngủ chiến đấu đến phòng tắm, đặt Cố Hạ lên bồn rửa mặt, để cho cô đối mặt với gương, kéo hai chân của cô ra hung hăng chà đạp cô đến nửa ngày, quá trình ấy vô cùng thê thảm, thiếu chút nữa đã nghiền nát Cố Hạ, Cố Hạ thì thầm cầu xin anh rất lâu Triển Thiểu Huy mới chịu buông tha cho cô, đến nửa đêm lại ngóc đầu dậy chiến đấu tiếp. Lúc Cố Hạ rời khỏi bãi tắm thì hai chân đã mềm nhũn, Triển Thiểu Huy bế cô lên xe, còn có phần đắc ý nói: “Đây mới là việc của người trưởng thành.”
Đương nhiên, Triển Thiểu Huy cu